Chap 106: C105
Bầu trời đêm ở Linh Đô sau khi trải qua một màn gội rửa của các loại linh lực lại một lần nữa nghênh đón tĩnh lặng, mà loại tĩnh lặng này lại được đắp thành bởi cái chết của vô số sinh mệnh.
Sự u ám bao phủ mọi người ở đây, ngoại trừ Tô Thừa cùng với đám thủ hạ được huấn luyện tỉ mỉ của gã thì sắc mặt của các tu sĩ còn lại đều hết sức khó coi.
“Sư huynh!”
Ngay tại lúc này, một giọng nữ lanh lảnh truyền đến từ cách đó không xa.
Người đến là một nữ tu váy tím, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, mặt hoa da phấn, ngay cả lúc tức giận cũng có vẻ nhu nhược động lòng người.
Nữ tu này chính là Tử Vân tiên tử của Thừa Hư Tông, sư muội của Tô Thừa.
Từ sau khi ra khỏi Thiên Địa Tháp, nàng vốn định đi thẳng tới Linh Đô gặp sư huynh nhưng do bị trò chơi ven đường níu bước, dây dưa hơn mười ngày mới đến Linh Đô.
Không ngờ lúc nửa đêm ở trên phi hành khí thấy Linh Đô không đúng lắm, trong lòng bồn chồn lập tức đi tới Tô phủ lại nhìn thấy tình cảnh này.
Tử Vân tiên tử kinh hô một tiếng, thân hình giống như một con bướm mềm yếu dựa vào người Tô Thừa, trong đôi mắt nhu tình chứa đầy lo lắng.
“Sư huynh, sao huynh lại có dáng vẻ này?!”
Tô Thừa một thân chật vật nhìn thấy Tử Vân tiên tử thì chợt nhíu mày hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”
Tử Vân tiên tử không ngờ Tô Thừa sẽ nói như vậy với nàng, nhất thời có chút oan ức.
Nàng tự bỏ tiền túi ra mua rất nhiều thứ linh tinh, đặc biệt tới Thiên Địa Tháp rèn luyện hơn một tháng, chịu các loại đau khổ chính là để giúp Tô Thừa một tay, vậy mà Tô Thừa lại không cảm kích chút nào.
Dù Tử Vân bất mãn việc Tô Thừa đối xử với nàng như vậy nhưng nàng vẫn nuốt giận vào bụng nói: “Tử Vân lo cho sư huynh, vì vậy muốn tới xem một chút có chỗ nào giúp được không.”
Nói xong không đợi Tô Thừa mở miệng, Tử Vân đã lấy ra một bình đan dược đưa cho gã, nói: “Sư huynh bị thương nặng như vậy vẫn nên dùng đan dược trước đi.”
Tuy Tô Thừa vẫn cau mày song lại không đẩy Tử Vân ra mà đưa tay nhận lấy bình đan dược kia.
Gã ngước mắt nhìn về phía Tống Yến đang nằm trong lòng Thẩm Túc Chi cách đó không xa, kiếm trong tay còn đang nhỏ máu, ánh mắt âm ngoan, khóe môi hiện ra một nụ cười gằn.
Tống Yến đã cực kỳ suy yếu, ý thức đang dần tiêu tan, ngay cả thân nhiệt cũng thấp hơn bình thường, Thẩm Túc Chi siết chặt lấy tay y nỉ non thì thầm.
Trong lúc ý thức mơ hồ, Tống Yến chỉ nghe được cái gì mà “không sao” “cùng người”, y gắng sức trở tay nắm lấy bàn tay của Thẩm Túc Chi, há miệng vừa muốn nói gì lại nghe thấy âm thanh trào phúng được khuếch đại của Tô Thừa.
“Bản tôn còn tưởng ngươi có bản lĩnh thế nào, bây giờ xem ra cũng chỉ là con hổ giấy.”
“Nếu con hổ giấy này đã bị bản tôn xé nát vậy lượt tiếp theo sẽ đến các ngươi.”
Bình luận