Chap 103: C102
Bộ tộc Cửu Vĩ Phượng Điểu đã tồn tại từ khi Linh giới ra đời, đến nay đã qua mấy trăm ngàn năm.
Suốt ngần ấy năm, bộ tộc bọn họ từ phồn thịnh đến suy tàn, đến bây giờ đã lánh đời không ra, ẩn cư núi rừng.
“Bộ tộc Cửu Vĩ chúng ta bây giờ sinh sản rất ít, những người ngươi vừa nhìn thấy chính là huyết mạch của nhánh Cửu Vĩ Phượng Điểu này.”
Vẻ mặt Linh Nhĩ có chút ảm đạm.
“Bộ tộc ta dù có thiên phú xuất chúng lại khó có thể kéo dài, không biết vạn năm sau Linh giới có còn tồn tại một Cửu Vĩ Phượng Điểu hay không.”
Trưởng lão áo xanh dẫn đường phía trước nghe Linh Nhĩ nói vậy cũng thở dài.
“Ngàn năm trước thiếu chủ đột nhiên mất tích, toàn tộc ai cũng lo lắng bất an, may mắn được các hạ cứu giúp mới có thể trở về. Bộ tộc chúng ta vốn đã khó sinh sản, thiếu chủ sinh ra là nhờ Thiên Đạo lại càng quý giá, từ nhỏ thể chất phi phàm được Thiên Đạo chỉ định là người được chọn để bảo vệ hoa Đằng Vân, được toàn tộc sủng ái khiến tính cách cũng có chút đơn thuần.”
Tống Yến nhìn đôi mắt trong suốt như nai con của Linh Nhĩ đang mở to tràn đầy thắc mắc, trong lòng hoàn toàn đồng ý với lời của trưởng lão áo xanh.
Nơi cất giữ hoa Đằng Vân nằm sâu trong mật thất, cần phải đi qua tầng tầng lớp lớp cơ quan, vì vậy Lâm Tu Viễn và trưởng lão áo xanh dừng lại bên ngoài, để Linh Nhĩ dẫn Tống Yến đi vào.
“Hoa Đằng Vân là chí bảo của bộ tộc ta, người không liên quan không được vào, chỉ có thể chờ bên ngoài.”
Trưởng lão áo xanh dặn Linh Nhĩ.
“Thiếu chủ, nếu vị khách quý kia không thể khiến hoa Đằng Vân phản ứng thì không phải người có duyên mà đại nhân nói tới, phải nhớ thà không có còn hơn cưỡng cầu.”
“Linh Nhĩ ghi nhớ.”
Linh Nhĩ hơi khom người với trưởng lão áo xanh rồi dẫn Tống Yến vào trong mật thất.
Mật thất được coi như là kiến trúc hùng vĩ nhất của bộ tộc Cửu Vĩ Phượng Điểu, tỉ mỉ hơn nhiều so với chỗ ở của bọn họ, hiển nhiên là cực kỳ coi trọng hoa Đằng Vân.
Bên trong mật thất càng có nhiều cơ quan, ngoại trừ Linh Nhĩ và tộc trưởng ra thì không còn một ai biết được cách phá giải cơ quan.
Linh Nhĩ dẫn Tống Yến tránh thoát một cơ quan, nói với y: “Thực ra lúc ta gặp ngươi ở Ôn Lĩnh đã cảm thấy khí tức trên người ngươi cực kỳ thân thiết, nhưng không tài nào nhớ được đã cảm giác được từ đâu. Sau đó trở lại tộc mới nhận ra, khí tức của ngươi giống với vị đại nhân từng đến tộc ta đến tám phần mười.”
“Đại nhân?”
Linh Nhĩ chớp chớp mắt.
“Đúng vậy, chính là vị đại nhân giao cho chúng ta trọng trách bảo hộ hoa Đằng Vân.”
Tống Yến dừng một chút.
“Bộ tộc Cửu Vĩ Phượng Điểu các ngươi được trời cao ưu ái, thực lực cường đại như thế mà vẫn có người có thể giao việc cho các ngươi? Vị đại nhân kia rốt cuộc là thân phận lớn đến mức nào?”
Bình luận