Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: C10

Trong nháy mắt nhìn thấy Thẩm Túc Chi, mấy đệ tử Quy Nhất Phái liếc nhau, người nào người nấy trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Một khắc trước bọn họ còn đoán chắc Thẩm Túc Chi đã bị Nhạc Hoa Tông giữ lại, đại năng Nguyên Anh của Ma giới sẽ bảo vệ bọn họ chu toàn, một giây sau đã thấy được Thẩm Túc Chi đạp cửa, bứt đầu của đại năng kia xuống đất.

Về phần Tống Yến? Bọn họ đã sớm bỏ qua.

Một người có vẻ như là sư đệ né tránh đằng sau sư huynh mình, dùng ngón tay run run rẩy rẩy chỉ vào cái đầu Ma tu, lại chỉ chỉ Thẩm Túc Chi, run cầm cập nói: “Này này này chính là cách hành xử của tu sĩ chính đạo các ngươi sao?”

Thẩm Túc Chi vô tội mà nói: “Ma tu đáng chết.”

Ngữ khí không chút nào mất tự nhiên, cứ như mình không phải là tộc nhân Ma giới.

Đám đệ tử Quy Nhất Phái dù ngu ngốc cũng biết bây giờ bọn họ chỉ có thể chạy. Dùng tu vi của bọn họ đối chiến với Thẩm Túc Chi thì căn bản không có phần thắng, nhưng thực lực bọn họ chỉ có một chút, nhất cử nhất động đều lọt vào trong mắt Tống Yến và Thẩm Túc Chi, chạy làm sao thoát?

Kết cục cuối cùng đương nhiên là bị Thẩm Túc Chi giam cầm tại chỗ, động cũng không thể động, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn Thẩm Túc Chi lại gần.

“Các ngươi chiếm được công pháp từ chỗ nào? Còn nữa, người dân thôn Cốc đâu?” Thẩm Túc Chi đi về phía trước hai bước, đột nhiên nghe được giọng Tống Yến.

Lúc này, đầu óc Đại sư huynh Quy Nhất Phái lại tỉnh táo lên: “Chúng ta từ chối trả lời. Trừ khi các ngươi mời Chấp Pháp đường Nhạc Hoa Tông tới.”

Tống Yến câu môi cười cười, khuôn mặt này của y rõ ràng chỉ có thể coi là thanh tú, nhưng khi nở nụ cười như thế, nháy mắt toát lên ý vị như cao lãnh chi hoa lạc phàm trần. Y không nói gì, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bốn chữ to đùng “các ngươi cũng xứng” hung hăng đập vào mặt bọn họ.

“Không nói cũng được.”

Thẩm Túc Chi ngữ khí ôn hòa mà lấy ra Phá Vân kiếm: “Chuyện công pháp các ngươi không nói chúng ta cũng tra được. Còn về thôn dân, họ ở trong tay đám bại hoại Quy Nhất Phái các ngươi thì chỉ sợ là lành ít dữ nhiều. Vậy hôm nay chôn các ngươi cùng những người vô tội đó là tốt rồi.”

Kiếm quang sắc bén áp sát, Đại sư huynh Quy Nhất Phái rốt cục hoảng loạn. Gã nói năng lộn xộn mà hô to: “Ngươi không thể gϊếŧ chúng ta! Quy Nhất Phái tốt xấu gì cũng phụ thuộc Nhạc Hoa Tông, là đồng môn của các ngươi. Chỉ có chưởng môn Nhạc Hoa Tông mới có thể xử trí chúng ta, ngươi tự mình chém gϊếŧ đồng môn thì sẽ bị phạt!”

“Bị phạt?” Thẩm Túc Chi hỏi ngược lại.

Đại sư huynh Quy Nhất Phái gật đầu như giã tỏi: “Đúng, đúng, ngươi khẳng định sẽ bị phạt. Ngươi không thể gϊếŧ chúng ta.”

Nhìn thấy nét mặt Thẩm Túc Chi có chút khó xử, gã giống như bắt được cọng cỏ cứu mạng, vừa muốn nói cái gì, lại bị một thanh âm đánh gãy.

“Túc Chi, động thủ.”

Thẩm Túc Chi nghiêm mặt nói: “Vâng, sư tôn.”

“Sư tôn?” Gã không thể tin nhìn về phía Tống Yến tầm thường kia, trong mắt tràn đầy sợ hãi, “Ngươi là Phù—— “

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...