Chap 9: 9
Hôm nay tôi được xuất viện, hít một hơi thật sâu, nhìn ngắm xung quanh. Các bạn có hiểu được không, ăn cơm viện còn nhiều hơn cơm nhà. Cảm giác giống... giống như tù nhân được miễn hạn vậy. Rất khoan khoái, rất thoải mái, đến mấy bịch rác góc đường tôi cũng thấy dễ ngửi hơn mùi thuốc sát trùng nồng nặc ở viện.
Hôm nay tôi ra viện, mọi người có tưởng tượng được cảnh từ bác sĩ ngoại khoa, nội khoa, y tá, bệnh nhân, người nhà bệnh nhân đều tay bắt mặt mừng, rồi nói " Mong sớm gặp lại cậu ", " Hẹn gặp lại", Tôi biết tôi bộ dáng dễ thương, điển trai, người gặp người yêu... nhưng có đến mức thành khách quen như vậy không.
Còn đang phân vân nên gọi taxi hay đi xe buýt về, trước mắt tôi – chiếc xe thể thao màu đen óng đỗ cái kịch. Tuy không am hiểu nhiều về xe cộ, nhưng nhìn qua dáng xe, tôi nghĩ mình có bán bao cao su cả đời cũng mua không nổi. Lòng ganh tị lên ngôi, tôi thoáng có ý nghĩ lấy viên đá cào cho vài phát, xe gì mà còn bóng hơn cả gương nhà tôi.
Nhưng tôi sẽ không làm vậy, cầm đá mà cào đau tay, chưa kể còn phải đền tiền, thậm chí lại phải vào viện. Thiệt đơn thiệt kép, thôi thì kệ đi. Kính xe từ từ hạ xuống, gương mặt đẹp trai hiện ra, không, đáng ghét muốn chết. Đúng là anh ta đấy, cái tên giám đốc công ty đối thủ.. Cứ nhìn thấy anh ta là mông lại đau, chính anh ta hại tôi một ngày liền gào khóc đòi bác sĩ hãy nói thật bệnh nan y của tôi.
Tôi vẫn nhớ ngày hôm ấy tôi cười như khóc, nói với bác sĩ:
_ Tôi biết mình bệnh nặng, bác sĩ, ông đừng giấu tôi. Dẫu bệnh có nặng đến đâu, xin ông cho tôi biết để có thể chữa chạy. Thực ra.... Bị bệnh thế này tôi mới nhận ra mình còn nhiêu điều chưa làm. Có lẽ sau khi xuất viện, tôi sẽ đi du lịch một vài nơi. Sau đó dành toàn bộ thời gian ở bên gia đình. Rồi khi bệnh tình nặng lên, tôi sẽ lặng lẽ ra đi, để mọi người không cần đau khổ. Bác sĩ, ông thấy sao?
_ Cậu ... chỉ bị yếu thận thôi
_ Nói vậy..... yếu thận là liệt dương hả?? vậy là tôi không thể có con
_ Cậu.... đi ngay ra ngoài cho tôi. – Bác sĩ gần như quát lên, tôi thề là thấy gân xanh trên đầu ông ta.
Kết thúc hồi tưởng, tôi căm hận nhìn cái tên nhơn nhơn trước mặt.
_ Mau lên xe, đừng có giơ cái bộ mặt mê trai ấy ra. – người trong xe trêu chọc
Dù sao cũng không mất tiền xe, lại có người đưa về tận nhà, ngu gì chứ. Tôi chui vào xe, dồn sức đóng thật mạnh cái cửa mà không hay biết đôi mắt người nào đó đầy ý cười
_ Nhà em ở đâu?
_ Anh chở tôi về nhà trọ công ty là được.
Bình luận