Chap 7: 7
Edit: Trixie Lynn
10 ngày trôi qua, giải đấu thể thao điện tử WTS chính thức khai mạc.
Tuần đầu tiên là vòng loại sơ tuyển, 16 đội tham gia đã có những màn chạm trán đầu tiên vô cùng kịch tính. Tuy chỉ mới luyện tập chung chưa đầy 1 tháng, nhưng nhờ vào màn thể hiện cá nhân xuất sắc và khả năng phối hợp ăn ý, đội của Lão Kim không ngoài dự đoán đã thuận lợi vượt qua vòng loại.
8 đội còn lại sẽ bước vào vòng loại tuần thứ hai.
Là đội trưởng, Lão Kim được giao nhiệm vụ rút thăm để xác định thời gian và bảng đấu của trận ngày mai.
Cũng phải thôi, ai mà chẳng còn trẻ, sau khi giành quyền đi tiếp, ai nấy đều hiện rõ sự hân hoan phấn khích trên gương mặt, cảm thấy 1 tháng khổ luyện này quả thật không uổng phí.
Ngay cả Kỷ Diễn cũng tạm gạt bỏ được tâm trạng u ám mấy ngày nay, ánh mắt lẫn hàng lông mày cũng như sáng lên đôi phần.
Khi họ thi đấu, Trì Mộ vẫn luôn dõi theo các trận đấu của những đội khác, rất nhanh đã phát hiện ra một "chú ngựa ô".
Đội đó đánh rất chắc tay, nhiều pha giao tranh tổng có thể nói là hoàn hảo, dù đầu trận rơi vào thế yếu, nhưng vẫn biết cách vận dụng chiến thuật để lật kèo ở giai đoạn giữa và cuối trận, là một đối thủ không thể xem thường.
Sau trận, cả đội quyết định ra ngoài ăn mừng. Hầu Ngọc Trạch hào hứng dụ Lão Kim mời cả bọn ăn một bữa.
Lão Kim hôm nay tâm trạng tốt, nghe vài câu nịnh nọt là lập tức móc ví ra ngay:
"Được rồi, muốn ăn gì, ông đây mời!"
Lúc theo dõi trận đấu, Trì Mộ đã uống quá trời trà sữa nên giờ cũng không còn bụng dạ ăn uống gì, nhưng cũng không nỡ từ chối sự nhiệt tình của mọi người.
Chỉ có Kỷ Diễn là trầm mặc giây lát rồi lên tiếng:
"Tôi không đi đâu."
Trì Mộ khựng chân lại, quay đầu nhìn về phía cậu.
Hạo Tuấn nói:
"Đừng mà, hiếm lắm mới được ông cậu của em mời cơm, không đi thì phí quá."
Hầu Ngọc Trạch cũng góp lời:
"Đúng đó, thiếu một người là mất luôn tình đồng đội rồi."
Nào ngờ Kỷ Diễn kiên quyết lắc đầu:
"Tôi còn hai trận xếp hạng phải đánh."
"Xếp hạng lúc nào chả đánh được, nghe lời cậu đi, cùng đi ăn cơm đã..." Lão Kim còn định nói thêm gì đó thì thấy Trì Mộ phía trước đã bỏ cả nhóm mà đi thẳng một mình, liền ngẩn người ra: "Ê, cậu làm gì đấy?"
"Làm gì là làm gì? Không phải bảo đi ăn à?" Trì Mộ không quay đầu lại, giọng hờ hững: "Cháu anh không đi thì cả đám cũng không đi à? Định chết đói trong khách sạn chắc?"
Tiểu Bát đứng cạnh Hạo Tuấn, nghe vậy liền rụt cổ lại, nhỏ giọng hỏi:
"Có chuyện gì thế?"
Bình luận