Chap 57: 57
Edit: Trixie Lynn
Bữa sáng là do Trì Mộ gọi dịch vụ ăn tại phòng khách sạn, món quen thuộc kiểu Tây như bánh mì và sữa. Trì Mộ miệng thì nói đói, nhưng ăn được vài miếng đã đặt nĩa xuống.
"Ăn thêm chút nữa đi." Kỷ Diễn gắp trứng ốp la từ đĩa mình sang đĩa Trì Mộ, dặn dò.
"Không ăn nữa." Trì Mộ vẻ mặt uể oải: "Tự dưng chẳng thấy thèm ăn gì cả."
"Có phải là... không khỏe trong người không?" Kỷ Diễn chau mày nhìn anh, trong giọng nói mang theo chút áy náy mơ hồ.
Hôm qua gặp lại sau thời gian dài xa cách, lại thêm bầu không khí lúc đó, cậu không kiềm chế nổi bản thân.
Trong lúc đó, Trì Mộ đã gọi tên cậu mấy lần, bảo "đừng mà", nhưng cậu vẫn cứ làm theo ý mình.
Giống như một con chó sói không bao giờ thấy đủ.
"Chẳng lẽ mình làm anh ấy không vui?" Kỷ Diễn lo lắng nghĩ.
Tâm trạng hiện rõ hết lên mặt, Trì Mộ muốn giả vờ không thấy cũng khó.
Thật ra thì anh đúng là đang thấy không thoải mái.
Lần đầu tiên mà, cả hai lại đều là người chưa có kinh nghiệm, khó chịu một chút cũng là bình thường.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Trì Mộ có thể lờ đi cảm giác kỳ lạ đang đồng loạt truyền đến từ khắp nơi trên cơ thể.
Đặc biệt là bây giờ, đến ngồi xuống thôi cũng thấy khó, chỉ có thể lén dùng gối dựa để đỡ ở chỗ Kỷ Diễn không nhìn thấy.
"Đừng nghĩ nhiều, chẳng qua là đói quá nên mất cảm giác thèm ăn thôi." Trì Mộ mặt không biến sắc nói: "Với lại anh bình thường cũng chẳng ăn sáng mấy, giờ này dạ dày còn đang ngủ, ăn một chút lót bụng là được rồi, ăn nhiều dễ buồn nôn."
Kỷ Diễn gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Ánh mắt cậu lại dừng lại trên vành tai Trì Mộ một lúc.
"Đẹp không?" Trì Mộ thấy cậu như vậy lại nổi hứng trêu chọc, vừa nói vừa vân vê chiếc khuyên tai trên dái tai: "Mua bao giờ vậy? Anh còn không biết nữa."
"Chính là hôm đó, lúc mình đi trung tâm thương mại mua quà cho chị anh..." Kỷ Diễn đáp.
"Nhân lúc anh không để ý mà lén mua hả?" Trì Mộ bật cười, rồi như nhớ ra chuyện gì, nói tiếp: "À đúng rồi, anh còn chưa tặng quà sinh nhật cho em nữa. Đợi chút."
Anh vừa nói vừa định đứng dậy.
Kết quả là động tác quá đột ngột, phần dưới thắt lưng lập tức truyền đến một cơn nhức mỏi đến tê dại.
"Mẹ nó chứ..."
Trì Mộ nghiến răng âm thầm chửi thề, phải vịn vào bàn để giữ thăng bằng.
Kỷ Diễn thấy thế hoảng hốt, vội vàng đỡ anh ngồi lại xuống ghế:
"Không sao chứ? Anh định lấy gì, để em lấy cho."
Trì Mộ điều chỉnh lại hơi thở, cảm thấy dáng vẻ yếu ớt hiện tại của mình thật sự có chút mất mặt, nhưng khi nhìn thấy Kỷ Diễn đang ngồi xổm trước mặt mình, gương mặt đầy lo lắng và áy náy, anh lại bất chợt thấy... được một người bạn trai như vậy nâng niu cưng chiều, hình như cũng không tệ lắm.
Bình luận