Chap 56: 56
Edit: Trixie Lynn
"Muộn thế này rồi, hôm nay đừng về nữa." Trì Mộ lục lọi trong vali của mình, lấy ra hai bộ đồ ngủ chưa mặc đưa cho Kỷ Diễn: "Ngủ cùng anh nhé?"
Kỷ Diễn gật đầu, nhưng sau một lúc lại ngập ngừng:
"Em ở lại thế này... có khi nào không hợp quy định không? Mấy ngày tới các anh chắc vẫn phải chuẩn bị cho trận đấu đúng không?"
"Em chưa xem danh sách thi đấu của bọn anh à?"
Trì Mộ nửa ngồi xổm bên vali, nghe vậy liếc mắt nhìn lên, khóe mắt ánh lên ý cười.
Kỷ Diễn mím môi nói nhỏ:
"Ừm... em không dám xem..."
"Không dám xem? Sợ bọn anh thua à?" Trì Mộ cố tình hiểu sai lời cậu.
"Không phải! Em biết UK chắc chắn sẽ vào được vòng loại trực tiếp!" Kỷ Diễn cuống quýt giải thích: "Em chỉ là... lúc đó không dám nhìn bất kỳ tin tức nào về anh."
"Thật sự không xem?"
Trì Mộ đột nhiên giơ tay, ngoắc ngoắc ngón tay cậu đang buông thõng bên người.
"...Sau đó có xem lại phát sóng." Kỷ Diễn nói.
Nghe đến đó, Trì Mộ bật cười thành tiếng, cười đến mức người run lên, gần như ngồi bệt luôn xuống đất:
"Nhóc con này, đáng yêu thật đấy."
Kỷ Diễn: "..."
Cười đủ rồi, Trì Mộ mới nghiêm giọng nói:
"Tên em có trong danh sách thi đấu đấy. Dù là vòng bảng hay vòng loại, tên em đều có. Nhưng Ninh Tiểu Thiên đăng ký em ở vị trí dự bị."
Kỷ Diễn tròn mắt:
"Dự bị? Nhưng em đâu có..."
"Đội trưởng còn chưa đồng ý, em dám tự ý rời đội à?" Trì Mộ nhìn cậu, nửa đùa nửa thật, nói như đe dọa.
"...Em có phải đã gây phiền phức cho mọi người không?" Kỷ Diễn hạ giọng xuống một chút.
Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện quản lý Ninh lại không phê duyệt đơn xin rời đội của mình, thậm chí còn giữ cho cậu một suất dự bị trong trận đấu.
Còn Trì Mộ nữa... chắc chắn anh cũng đã tìm mọi cách, ví dụ như nhờ chị gái mình, đi cửa sau để giúp cậu giải quyết vụ việc lần trước.
"Đang nghĩ gì vậy?" Trì Mộ vì ngồi xổm lâu nên chân hơi tê, kéo Kỷ Diễn ngồi xuống cạnh giường: "Ninh Tiểu Thiên tính toán kỹ lắm đấy, em là thiên tài hiếm có trong giới Esports, kỹ năng thì khỏi bàn, mặt mũi lại sáng sủa dễ hút fan, anh ấy sao có thể không tìm cách giữ em lại?"
"Còn anh thì..." Trì Mộ cười đầy ẩn ý: "Anh còn tính kỹ hơn anh ấy."
"Anh... tính gì vậy?" Thật ra trong lòng Kỷ Diễn gần như đã đoán ra Trì Mộ định nói gì, nhưng cậu vẫn hỏi.
Vì có những lời, phải được nói ra, thì mọi chuyện sau đó mới có thể thuận theo tự nhiên mà tiếp diễn.
"Anh muốn em cảm ơn anh chứ sao. Một giọt nước nhỏ cũng phải lấy suối nguồn để báo đáp mà." Trì Mộ đáp.
Bình luận