Chap 55: 55
Edit: Trixie Lynn
"Không được, Trì Mộ, em phải ngoan ngoãn ở lại khách sạn cho anh! Cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, cần trị liệu thì trị liệu, không được đi đâu hết!"
Tuyền Phi Trì còn chưa kịp mở miệng, thì Ninh Tiểu Thiên đã lập tức bác bỏ yêu cầu của anh.
"Tại sao chứ?" Trì Mộ không vui, nhíu mày lại.
"Phía sau còn bao nhiêu trận đấu nữa, với cái vai bị thương của em bây giờ, em dám chắc mình đánh hết cả giải mà tay không run à?" Ninh Tiểu Thiên không nhường bước, liếc anh một cái rồi nói: "Anh phải chịu trách nhiệm với sức khỏe của em, chuyện này không có gì để bàn cãi! Với lại em có "tiền án", anh không yên tâm để em ra ngoài đâu!"
Tùy tiện đăng cái gì đó lên Weibo cũng leo top tìm kiếm, lỡ bị cánh truyền thông chụp được cảnh đi chơi đêm với bạn trai thì mạng xã hội chẳng bùng nổ luôn à?
Tóm lại, cách an toàn nhất chính là trói người lại bên dưới mí mắt mình!
Anh ấy không tin làm vậy rồi mà còn xảy ra chuyện gì quái đản nữa!
Trì Mộ nghe xong thì rất không phục, hỏi lại:
"...Em có tiền án gì chứ?"
"Dụ dỗ trẻ vị thành niên yêu sớm." Lận Thần đang ngồi một góc bỗng nhỏ giọng chêm vào một câu.
Trì Mộ: "..."
Ninh Tiểu Thiên cũng sững người vài giây, bầu không khí yên lặng chớp mắt ùa tới, mọi người xung quanh vội nhịn cười quay mặt đi chỗ khác, ngay cả Lão Kim cũng vòng tay ra sau lưng, giơ ngón cái ra hiệu khen ngợi Lận Thần.
Một chiến sĩ dũng cảm là người dám nói ra sự thật mà người khác không dám nói.
Trì Mộ sững sờ xong thì vừa cười vừa chửi một tiếng, sau đó giơ tay trái lên, chỉ vào đồng hồ trên cổ tay mình rồi nói:
"Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng 3, thấy kim giờ này không? Khi nó từ từ bò đến số 12, thì cháu trai của anh ấy sẽ chính thức thành niên. Để rồi xem sau này các người còn lý do gì để vu khống tôi nữa."
"Ngày mai là sinh nhật của Tiểu Diễn à?" Ninh Tiểu Thiên lập tức bắt được trọng điểm, cảm thán: "Vậy thì hơi tiếc thật, nếu đang ở câu lạc bộ thì còn có thể tổ chức cho thằng bé một buổi tiệc sinh nhật nho nhỏ."
Lão Kim đập trán một cái, vẻ mặt đầy xấu hổ:
"Đúng rồi nhỉ! Đầu óc gỗ đá này mấy ngày nay chỉ mải lo chuyện thi đấu, quên bén mất chuyện này luôn! Nhưng cũng hay, tôi xin nghỉ hai ngày, tổ chức sinh nhật cho thằng bé xong rồi về. Ây da, lát nữa chắc tôi phải chạy ra trung tâm thương mại một chuyến, quà cáp còn chưa chuẩn bị gì hết!"
"Còn cần chuẩn bị gì à? Lại đây, tôi chỉ cho." Trì Mộ nhiệt tình kéo Lão Kim đi bên cạnh mình, cười tươi nói: "Thế này này, anh kiếm cái hộp to một chút, thùng cũng được, bên ngoài buộc cái nơ bướm, rồi viết vài lời chúc..."
"Hả? Gửi mỗi cái thùng? Thế tôi bỏ gì vào trong đó?" Lão Kim ngơ ngác hỏi.
"Tôi." Trì Mộ đáp tỉnh bơ.
Bình luận