Chap 53: 53
Edit: Trixie Lynn
Việc Kỷ Diễn rời đội tuy khá đột ngột, nhưng may mắn là đám nhóc UK đều là những người từng trải, sau một hồi buồn bã cũng dần lấy lại tinh thần.
Lão Kim lập tức gọi điện về nhà, hỏi xem Kỷ Diễn có về đó không.
Mẹ anh ấy nói hôm trước có về một chuyến, ăn xong bữa cơm thì lại rời đi, bảo là muốn về quê một chuyến.
Lão Kim nghe xong trầm mặc một lúc, rồi chỉ đáp khẽ một câu:
"Con biết rồi."
"Thế nào rồi?" Trì Mộ dựa người vào lan can ngoài ban công.
Từ hôm qua đến giờ, Kỷ Diễn chưa từng chủ động liên lạc với anh, mà anh cũng cố gắng kiềm chế, không gọi điện cho Kỷ Diễn.
Về khoản này, Trì Mộ rất hiểu Kỷ Diễn.
Chính anh cũng vậy, nếu điện thoại không gọi được sẽ lo lắng Kỷ Diễn xảy ra chuyện gì. Nhưng nếu gọi được, lại sợ chỉ cần nghe thấy giọng cậu thôi là sẽ không kìm được mà nhớ nhung.
Thế nên dứt khoát đưa luôn điện thoại cho Ninh Tiểu Thiên giữ, nói là muốn toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho giải mùa xuân.
Lão Kim cúp máy, tặc lưỡi một tiếng. Trì Mộ tiện tay ném cho anh ấy một viên kẹo trái cây.
Càng gần ngày thi đấu, Ninh Tiểu Thiên lại càng nghiêm khắc hơn. Trong câu lạc bộ tuyệt đối cấm hút thuốc, phải giữ gìn sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.
Lão Kim bị ép bỏ thuốc hơn nửa tháng nay, đến mức quên luôn cảm giác khi cầm bật lửa là thế nào.
Anh ấy bóc kẹo nhét vào miệng, rồi nói:
"Về rồi, nhưng lại đi luôn."
"Biết đi đâu không?" Trì Mộ nhíu mày.
"Thằng bé nói là về quê." Lão Kim do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nói thật: "Nếu không phải mẹ tôi nhắc, tôi cũng quên mất... mấy ngày nữa là ngày giỗ của bố mẹ Tiểu Diễn."
Không trách cậu lại chọn đúng thời điểm này để về, chắc là muốn đi thăm mộ bố mẹ.
"Anh biết em ấy nói gì với huấn luyện viên Tuyền không?" Trì Mộ khẽ nhìn xa xăm, giọng chậm rãi: "Em ấy nói... mình về để điều trị."
"Điều trị cái rắm! Tiểu Diễn có bệnh gì đâu!" Lão Kim cau mày, bực dọc lầm bầm: "Nếu không phải cái thằng khốn họ Lý kia, Tiểu Diễn cũng không thành ra như vậy!"
"Tôi có nghe em ấy kể sơ vài chuyện hồi còn đi học." Trì Mộ nói.
"...Thằng bé kể cho cậu à?" Lão Kim im lặng một lúc, rồi nói tiếp: "Thật ra nếu suy cho cùng thì lỗi cũng có phần ở tôi. Hồi đó mẹ tôi từng nghi ngờ Tiểu Diễn tính cách hơi trầm, bảo liệu có bị bạn bè bắt nạt ở trường không. Tôi còn tưởng bà suy nghĩ nhiều, ai ngờ..."
"Đám học sinh đó còn nhỏ tuổi mà lòng dạ thật sự quá bẩn thỉu."
"Sự việc sau đó bị đưa lên đến giáo viên chủ nhiệm, phụ huynh hai bên đều bị mời đến trường. Phía bên kia không những không nhận sai, mà còn bênh con mình tới cùng, còn quay lại chửi Tiểu Diễn không biết xấu hổ, nói nó thích đàn ông gì đó. Nên lúc cậu tiếp cận thằng bé, tôi mới phản ứng dữ như vậy, sợ thằng bé lại bị gợi nhớ những chuyện tồi tệ đó."
Bình luận