Chap 52: 52
Edit: Trixie Lynn
"Chuyện bên phía Lý Đống Thanh không cần lo đâu, tên đó chỉ định thừa nước đục thả câu thôi, cho hắn thêm chút tiền là êm. Chỉ cần hắn ngậm miệng, trên mạng chắc cũng không dậy sóng quá lớn đâu." Ninh Tiểu Thiên nói: "Mấu chốt là giờ bên trên đã biết chuyện rồi, cái này mới hơi khó xử..."
Ở nơi công cộng ra tay đánh người, là một trong những ranh giới cấm kỵ tuyệt đối đối với tuyển thủ chuyên nghiệp.
Họ có thể giấu được công chúng, nhưng không thể qua mắt được nội bộ.
Khi Ninh Tiểu Thiên biết chuyện, thì cấp cao của câu lạc bộ cũng đã nắm toàn bộ tình hình.
"Rồi sẽ thế nào?" Trì Mộ khàn giọng hỏi, quầng thâm dưới mắt rõ rệt, trông có vẻ kiệt sức.
Từ lúc Kỷ Diễn bị cảnh sát đưa đi, đến lúc anh đón cậu về rồi ngồi nhìn cậu ngủ, anh đã gần 42 tiếng chưa hề chợp mắt.
"Chuyện này cậu đừng lo nữa." Tuyền Phi Trì thấy anh như vậy thì cau mày: "Về nghỉ ngơi cho tử tế đi, sắp thi đấu rồi, đừng để phân tâm. Chuyện của Kỷ Diễn đã có tôi với quản lý Ninh lo."
Nhưng Trì Mộ lắc đầu:
"Giờ cho dù có đè tôi lên gối, tôi cũng không thể yên tâm mà nhắm mắt được."
Nói rồi anh lại nhìn sang Ninh Tiểu Thiên:
"Có bị cấm thi đấu không?"
Ninh Tiểu Thiên do dự một chút rồi mới lên tiếng:
"Hiện tại vẫn chưa rõ, phải xem ý bên trên thế nào, nhưng chắc chắn không khả quan. Dù không bị cấm hẳn thì suất đánh chính mùa xuân này cũng coi như mất rồi."
Trì Mộ mím môi, gương mặt căng thẳng không nói gì.
Anh như vậy khiến Ninh Tiểu Thiên cũng thấy sợ, chỉ lo Trì Mộ lại vì Kỷ Diễn mà làm thêm chuyện gì, lỡ đâu lại cấm cả hai người, mà hai người này đều là át chủ bài... Thế thì khỏi cần đánh giải luôn cho rồi.
"Để em cố gắng thử xem." Trì Mộ ngồi trầm ngâm một lúc, không biết nghĩ gì, cuối cùng như hạ quyết tâm, cầm điện thoại lên rồi đi thẳng ra khỏi cửa.
Ninh Tiểu Thiên liếc nhìn Tuyền Phi Trì, hai người nhìn nhau vài giây, rồi Ninh Tiểu Thiên nói:
"Cậu ấy cố gắng cái gì chứ? Có quen ai trong ban lãnh đạo đâu, đến cửa sau còn không đi được."
Tuyền Phi Trì đáp:
"Cậu ấy đã nói là sẽ cố gắng, biết đâu lại được thật thì sao? Đám nhóc đó tập luyện cùng nhau bao lâu nay rồi, thiếu ai cũng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần của những người còn lại. Mùa xuân năm nay... haizz."
Ninh Tiểu Thiên nhíu mày, lưỡng lự:
"Hay là... để bác sĩ tâm lý nói chuyện với mấy đứa nhỏ? Hoặc gọi dậy chạy bộ lúc 7 giờ sáng mai? Cái nào tốt hơn?"
"..." Tuyền Phi Trì im lặng một lúc, rồi đẩy ghế đứng dậy. Trước khi bước ra khỏi cửa, anh ấy vỗ vỗ vai Ninh Tiểu Thiên: "Chạy bộ thì thôi đi, đám cú đêm này mà dậy càng sớm thì càng suy sụp. Còn chuyện bác sĩ tâm lý, đợi chuyện của Kỷ Diễn qua đã, đừng khiến thằng bé nghĩ quá nhiều."
Bình luận