Chap 5: 5
Edit: Trixie Lynn
Vì hôm trước luyện tập đến khuya, nên mấy người Lão Kim và Hạo Tuấn không quay về khách sạn mà ngủ luôn ở tiệm net.
Giữa đêm, Lão Kim bị cơn buồn tiểu đánh thức, lồm cồm bò dậy thì phát hiện nhà vệ sinh bị người ta chiếm mất. Giọng của Tiểu Bát từ sau cánh cửa vọng ra nghe rất thảm:
"Anh ơi, đợi xíu nha, em đau bụng..."
Lão Kim nhăn nhó rên lên một tiếng:
"Không đợi được! Ông đây nhịn hết nổi rồi... Thôi, lên tầng trên đi vậy..."
Thế là Lão Kim nhịn tiểu mò lên lầu, kết quả vừa mở cửa ra đã thấy thằng cháu mình đang co ro trong cái nhà vệ sinh chật hẹp giặt đồ.
Anh ấy giật mình:
"Tiểu Diễn à, cháu còn chưa ngủ hả?"
Kỷ Diễn thản nhiên dùng người che bồn rửa mặt, đáp:
"Ở bên đội cháu quen ngủ muộn rồi."
Lão Kim bực mình:
"Bên chỗ mấy đứa sinh hoạt kiểu gì thế? Khuya rồi còn bắt tập luyện? Không gia hạn hợp đồng là đúng đấy! Cái đám người đó không coi tuyển thủ là con người nữa rồi!"
Kỷ Diễn nói:
"Không phải đâu, cháu thường tập tới 10 giờ tối thôi. Cháu là do quen ngủ muộn thôi."
"Ừm... nhưng mà vậy cũng không ổn, đừng ỷ mình còn trẻ, sau này cơ thể không chịu nổi đâu..." Lão Kim vừa nói vừa liếc mắt nhìn, bỗng nhiên phát hiện trong thau có một chiếc quần lót cực kỳ quen mắt, liền bật thốt: "Ủa khoan đã, cháu đang giặt cái gì vậy?"
Kỷ Diễn nghiêng người, cố chắn tầm nhìn của Lão Kim:
"Không có gì đâu ạ."
Thế nhưng sự tò mò như tìm được mỏ vàng khiến Lão Kim không thể dừng lại.
Anh ấy gan to bằng trời, vươn tay đẩy thằng cháu ra, rồi một phát dứt khoát nhặt lên chiếc quần đùi nam màu xám tro bằng vải cotton, cả người như bị sét đánh, kinh hãi thốt lên:
"Má ơi! Thật sự là của Trì Mộ!!!"
Lão Kim hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, thằng cháu của mình ở chung phòng với cái thằng cầm thú Trì Mộ kia, rốt cuộc bị bắt nạt đến mức nào!
Lần trước, anh ấy đã thấy thằng cháu nấu cơm cho Trì Mộ ăn! Ai ngờ lần này còn quá đáng hơn! Đến cả quần lót cũng bắt thằng nhỏ giặt giùm!
Cầm thú cũng không bằng!!!
"Tiểu Diễn, cháu nói thật cho cậu nghe đi, thằng khốn Trì Mộ kia có phải bắt nạt..."
Lão Kim tức sôi máu. Nghĩ bụng:
"Bình thường Trì Mộ có bắt nạt ông đây thì thôi cũng được, nhưng bắt nạt cháu ông thì tuyệt đối không thể tha!"
Ai ngờ còn chưa kịp nói hết câu, anh ấy đã bị ánh mắt của Kỷ Diễn làm cho cứng họng.
Người mà anh ấy tưởng là "bị bắt nạt" lại thản nhiên cầm lại cái quần lót từ tay anh ấy, lạnh giọng hỏi:
Bình luận