Chap 49: 49
Edit: Trixie Lynn
Phòng huấn luyện dành cho tuyển thủ trẻ được sắp xếp ở tầng 1 của căn cứ. Trì Mộ với tư cách đội trưởng đội 1 cũng ghé qua một chút, tiện thể cùng Tuyền Phi Trì xem hai trận khởi động.
Trình độ còn tốt hơn tưởng tượng.
Mà cũng đúng thôi, những người cuối cùng có thể vào được căn cứ này, không biết đã phải trải qua bao nhiêu vòng tuyển chọn gắt gao mới được Tuyền Phi Trì giữ lại.
"Thấy cũng ổn đấy chứ." Trì Mộ nhận xét: "Cả hai người đi rừng đều có ý thức và nhịp độ trận đấu khá tốt, có thể theo dõi thêm, chỉ là thao tác vẫn còn hơi gượng."
"Gượng là bình thường thôi, ai mà không chới với khi vừa đổi sang môi trường mới." Tuyền Phi Trì vừa ghi chép vào sổ, vừa khoanh tròn hai cái tên lại, rồi nói tiếp: "Hơn nữa, tôi với cậu đứng ngay đây, đứa nào không run tay thì tâm lý cũng phải cứng cựa lắm rồi."
"Sao vậy? Tôi trông đáng sợ lắm à?" Trì Mộ đưa tay sờ cằm, mặt dày bật cười: "Không đâu nha, tôi thấy tôi đẹp trai phết đấy chứ, chắc vấn đề là do anh thôi."
Tuyền Phi Trì: "..."
"Cái thằng mặt dày Trì Mộ này, đúng là vô địch trong khoản nói trắng thành đen."
Anh ấy đóng sổ lại, đẩy Trì Mộ ra khỏi phòng huấn luyện:
"Được rồi, mau về tập luyện đi, chỗ này không cần cậu."
"Đúng là qua cầu rút ván ha, huấn luyện viên." Mặc dù ngoài miệng càm ràm, nhưng Trì Mộ vẫn vừa cười vừa để mặc bị đẩy ra ngoài: "Biết rồi biết rồi, tôi lên lầu tìm Kỷ Diễn đây."
"Cậu... Giải Mùa Xuân sắp bắt đầu rồi đấy, cậu có lêu lổng thì thôi đi, đừng có suốt ngày quấy rầy người ta luyện tập." Tuyền Phi Trì bất lực lắc đầu.
Nhưng mấy câu cảnh cáo kiểu này với Trì Mộ thì chẳng khác gì gió thoảng bên tai. Tên lưu manh khốn nạn này vốn lấy việc trêu chọc Kỷ Diễn làm thú vui, đến mức Tuyền Phi Trì còn muốn xây riêng cho anh một cái phòng cách ly.
Có thể vừa nhốt được Trì Mộ, lại vừa tách hai người kia ra, đúng là một công đôi việc.
Chỉ tiếc là đúng kiểu "Khương Thái Công câu cá, ai tình nguyện thì mắc câu", nếu muốn thực hiện được kế hoạch đó, trước hết phải vượt qua cửa ải mang tên Kỷ Diễn.
Tuyền Phi Trì đứng ở cửa, nhìn bóng lưng Trì Mộ đang lên lầu, bất giác nhớ lại cuộc nói chuyện giữa mình và Trì Mộ về Kỷ Diễn không lâu trước đây, khẽ thở dài.
Anh ấy quay đầu lại, định tiếp tục theo dõi mấy đứa nhỏ luyện tập, ai ngờ cả một hàng đầu đều quay ngoắt nhìn về phía mình.
Có người vừa lau mồ hôi trong lòng bàn tay, vừa thì thầm phấn khích:
"Lần đầu tiên được thấy hai vị đại thần ở khoảng cách gần thế này, kích động thật sự..."
"Tôi cũng vậy!! Trì Thần với Tuyền Thần là idol của tôi đó!"
"Trì Thần vừa đứng sau lưng tôi xem tôi đánh... căng thẳng đến mức chuột rút luôn..."
Bình luận