Chap 47: 47
Edit: Trixie Lynn
Kỳ nghỉ Tết trôi qua rất nhanh, đến mùng 3 thì những người về quê ăn Tết đã lần lượt quay trở lại.
Lão Kim lôi về hai vali đặc sản, riêng dưa muối cũng đã bốn hũ to đùng, gặp ai cũng biếu, sau phát hiện cho mãi vẫn không hết, đành phải tự cất vào tủ lạnh để dành ăn dần.
"Các cậu đúng là không biết thưởng thức gì cả, chẳng nể mặt tôi là cựu đội trưởng tí nào! Mẹ tôi làm dưa muối là nổi tiếng cả vùng đấy!" Lão Kim kêu ca.
"Tha cho tôi đi, tôi cũng ngán ngấy thịt cá ngày Tết lắm rồi, nhưng cũng không đến mức phải ăn dưa muối sáng trưa chiều đâu..." Hạo Tuấn rên rỉ.
Vì sự cống hiến "vô tư" của Lão Kim, suốt cả ngày ba bữa trong câu lạc bộ không bữa nào thiếu món dưa muối đó. Mà đây lại là quà mẹ người ta gửi gắm đầy tâm huyết, thế nên ai cũng chỉ biết ngậm đắng nuốt cay. Ngay cả đám bên khu PUBG ở tầng 2 cũng không thoát khỏi "ma trảo".
"Haiz, cứ đến lễ Tết là lại tăng 3 ký, tôi cảm giác mỡ bụng sắp rơi xuống đất đến nơi rồi!"
"Không phải cậu đăng lên vòng bạn bè là Tết này giảm cân à?"
"Thì tôi có giảm mà... còn thịt có giảm không thì tôi không dám chắc..."
Mọi người, anh một câu, tôi một lời, vẫn còn đắm chìm trong dư vị của kỳ nghỉ Tết.
Không biết có phải đã bàn bạc trước hay không, nhưng dù ai nấy đều tò mò chuyện giữa Trì Mộ và Kỷ Diễn, lúc này lại ăn ý một cách kỳ lạ mà đồng loạt tránh né chủ đề đó.
Trì Mộ ăn xong không vội rời đi mà ngồi lại ở bàn ăn, lắng nghe bọn họ trò chuyện.
Cảm giác này thật ra cũng khá thú vị, như thể đang từ góc nhìn của người ngoài nghe kể về chính câu chuyện của mình, khiến anh bất giác có một ảo giác... như thể bản thân cũng là một phần trong đó.
Cho đến khi Lão Kim đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau miệng, rồi vỗ vai Trì Mộ:
"Cậu theo tôi, có chuyện muốn nói với cậu."
Anh ấy hành động rất nhẹ nhàng, giọng nói cũng hạ thấp mấy phần, nhưng đám người đang ríu rít trò chuyện kia lại ngay lập tức im bặt.
Trì Mộ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, không ai là ngoại lệ, mặt mày ai cũng đầy vẻ hóng chuyện, muốn nhìn mà không dám nhìn thẳng.
"Cứ nói ở đây đi." Trì Mộ nói.
Dù sao Kỷ Diễn cũng không có mặt.
Anh muốn nói thế nào thì nói, chẳng cần kiêng dè gì cả.
"Ờ... vậy, bọn tôi có nên tránh mặt không?" Tiểu Bát, Hạo Tuấn, Lận Thần liếc nhìn nhau, hoàn toàn không rõ tình huống hiện tại là sao nữa.
"Không cần." Trì Mộ đáp: "Chuyện này sớm muộn gì mấy người cũng biết thôi."
Lão Kim nhìn chằm chằm vào anh, do dự một lúc.
Dù sao chuyện này... nói riêng tư cũng đúng, mà nói công khai thì...
Ờ thì, cái tên Trì Mộ khốn nạn này đã tự đăng hẳn bài xác nhận yêu đương lên Weibo rồi, riêng tư cái rắm!
Bình luận