Chap 46: 46
Edit: Trixie Lynn
Trong đêm tuyết rơi, một chiếc Land Rover màu đen dừng lại trước cổng biệt thự.
Từ góc nhìn của Trì Mộ, anh hoàn toàn không nhìn rõ người đang ngồi trong xe là ai.
Nhưng thật ra cũng chẳng cần nhìn. Dù gì thì cái mặt của bố anh, anh đã nhìn suốt hơn 20 năm, đến phát chán rồi.
Quản gia luôn tận tâm với công việc, bước nhanh hơn một bước, thay anh mở cửa sau xe.
Trì Mộ đứng ngoài xe do dự chốc lát, vẫn chưa quyết định có nên vào hay không.
Người trong xe đã lên tiếng trước:
"Đứng ngây ra đó làm gì? Muốn chết cóng cho bố mày xem à?"
Trì Mộ: "..."
Anh coi như đã hiểu, cái tính độc miệng của chị gái rốt cuộc là di truyền từ ai. Cũng may là bản thân anh thừa hưởng toàn bộ gen ưu tú từ mẹ.
Trì Mộ cúi người ngồi vào xe.
Nhưng cái lạnh thấu xương vẫn chẳng giảm đi chút nào.
Bố anh vậy mà không bật điều hòa!
"Haha, người muốn làm mình lạnh chết không phải ai khác, chính là bố già của mình."
Trì Mộ nhàm chán nghĩ thầm trong lòng.
"Lái xe." Trì Hồng đưa tờ báo trong tay cho quản gia ngồi ghế trước, đồng thời nói với tài xế.
"Không được lái!" Trì Mộ chợt hoàn hồn, trước khi tài xế kịp hạ phanh tay đã lập tức mở cửa xe, dáng vẻ rõ ràng là: "Anh dám lái, tôi dám nhảy xuống."
Trì Hồng nhíu mày:
"Lại làm ầm ĩ cái gì?"
"Con chỉ đồng ý đến gặp bố thôi, chứ chưa từng nói sẽ về cùng bố." Trì Mộ đáp.
Trì Hồng nhìn về phía trước như để xác nhận điều gì đó, quản gia liền nói:
"Thiếu gia không chịu về, chỉ nói là muốn tự mình đến gặp lão gia một lần."
Lông mày Trì Hồng càng chau chặt hơn.
Tài xế vẫn để tay trên phanh tay, không có lệnh thì dứt khoát không dám nhúc nhích.
Anh ta lén liếc nhìn quản gia, mà đối phương vẫn giữ bộ dạng ôn hòa điềm tĩnh, dường như đã quá quen với bầu không khí gượng gạo này, ngồi dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần như không có chuyện gì.
Hai bố con im lặng giằng co suốt một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Trì Hồng nhượng bộ trước, giọng lạnh lùng:
"Càng lớn tuổi càng cứng đầu, giờ đến cả bố cũng dám chống lại rồi."
Trì Mộ không chịu thua:
"Bố thế nào, con thế nấy."
Anh cảm thấy, kiếp trước chắc mình với bố không phải oan gia thì cũng là kẻ thù truyền kiếp.
Từ khi biết nhận thức đến giờ, chưa từng có một lần nào hai người ngồi xuống nói chuyện tử tế.
Hễ gặp mặt là khó chịu, nói chưa đến 3 câu đã như muốn bốc cháy tại chỗ.
Bình luận