Chap 44: 44
Edit: Trixie Lynn
Khi Trì Mộ đẩy cửa lối thoát hiểm bước ra ngoài, chỗ hàng ghế dài khi nãy đã trống không.
Tim anh khựng lại một nhịp, rồi lập tức tăng tốc bước nhanh về phía đó.
"Đội trưởng?" Đúng lúc Trì Mộ đang hoảng hốt, giọng của Kỷ Diễn từ hành lang phía xa truyền tới.
Trì Mộ ngẩng đầu nhìn theo.
Kỷ Diễn cầm trên tay một túi nhựa trắng, bên ngoài in logo của siêu thị. Nhìn thấy Trì Mộ, cậu mỉm cười dịu dàng:
"Hai người nói chuyện xong rồi à? Em xuống dưới mua cho hai người mấy chai nước..."
Chưa nói hết câu, Trì Mộ đã sải bước đến gần, vòng tay ôm chặt lấy eo cậu.
Kỷ Diễn bị cái ôm bất ngờ này làm cho sững người, phải một lúc sau mới lắp bắp nói:
"Đội trưởng... đây là... bệnh viện mà..."
Mặc dù không có quá nhiều bệnh nhân và y tá qua lại, nhưng giữa nơi đông người như vậy, cậu vẫn thấy hơi không quen.
"Ừm." Trì Mộ gục đầu lên vai Kỷ Diễn, nhắm mắt lại: "Chỉ một lát thôi."
Cơ thể căng cứng của Kỷ Diễn dần dần thả lỏng.
Cậu cảm nhận được tâm trạng của Trì Mộ đang rất tệ, giống như khi ở quán cà phê ban nãy, cái cảm giác yếu đuối và bất lực ấy lại một lần nữa bao trùm lấy cậu.
Kỷ Diễn đưa tay ôm lại anh, vỗ nhẹ lên lưng từng nhịp một cách vụng về, như đang an ủi.
Ánh mắt cậu lại nhìn chằm chằm về hướng cửa thoát hiểm, sâu thẳm và sắc bén.
"Em đi mua nước một mình à?" Trì Mộ nghỉ ngơi một chút rồi rất nhanh đã lấy lại tinh thần.
Chuyện vừa rồi, anh chưa từng kể với bất kỳ ai, đến cả Lão Kim cũng không biết.
Lần này nói với Cố Dương... cũng xem như là một cách giải tỏa khác.
Bởi vì giấu trong lòng quá lâu, nên khi nói ra rồi, ngược lại lại thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Kỷ Diễn gật đầu:
"Nhưng em không biết anh ấy thích uống gì, nên tiện tay lấy nhiều một chút."
Cậu mở túi ra, bên trong nhét đầy 4 - 5 chai nước giải khát.
"Nhiều vậy? Tính cả hai chúng ta thì cũng chỉ có 3 người, sao uống cho hết?"
Trì Mộ khẽ bật cười, thấy nét mặt Kỷ Diễn vẫn bình thường thì mới yên tâm hơn.
Anh biết Kỷ Diễn có phần bài xích với môi trường lạ, cũng không rõ việc ở một mình như vậy có ảnh hưởng gì đến cậu hay không.
Nhưng hiện tại xem ra thì mọi thứ vẫn ổn.
"Cậu ấy chắc giờ cũng không có tâm trạng uống gì đâu." Trì Mộ nhìn cậu: "Anh mang đồ vào phòng bệnh. Em... muốn đợi ở đây, hay đi cùng anh?"
Kỷ Diễn im lặng vài giây, rồi đáp:
"Em đợi ở đây."
Trì Mộ nhướng mày, trong lòng thầm cảm thán.
Bình luận