Chap 43: 43
Edit: Trixie Lynn
"Ừ." Trì Mộ chẳng cần suy nghĩ gì đã thừa nhận ngay.
Ngược lại, Cố Dương lại bị dáng vẻ lý lẽ hùng hồn đó của anh làm cho nghẹn họng, sững người trong chốc lát.
Cầu thang bỗng dưng yên tĩnh đến lạ, tĩnh lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Cánh cửa gỗ nặng nề ấy dường như là một ranh giới phân cách, bên ngoài là vòng quay sinh tử, còn nơi đây lại là một bến đỗ nhỏ bé, nơi những kẻ mắc cạn có thể tạm thở một hơi.
Trì Mộ bước lên vài bậc cầu thang dẫn lên tầng 6, chọn một chỗ trông có vẻ sạch sẽ, dù thật ra không biết đã bị người ta giẫm bao nhiêu lần rồi ngồi xuống.
Hôm nay là ngày nghỉ, câu lạc bộ không phải tập luyện.
Điều đó đồng nghĩa với việc anh có rất nhiều thời gian để ngồi nghe Cố Dương từ tốn nói chuyện.
Điều duy nhất khiến anh phải bận tâm... là cậu nhóc đang chờ mình ở bên ngoài.
"Chúc mừng." Cố Dương dựa lưng vào lan can ở chỗ ngoặt cầu thang, không quay đầu lại, giọng nói nhẹ bẫng vang lên lời chúc.
Nếu câu này được thốt ra ngay sau khi Trì Mộ nói "Ừ", thì còn dễ hiểu. Nhưng giờ đã qua vài phút, nên nghe vào lại có vẻ cụt lủn và lạc lõng.
Trì Mộ phản ứng rất nhanh, chỉ mất chưa tới nửa giây đã mỉm cười đáp lại:
"Cảm ơn."
Thực ra khi ở Los Angeles lần trước, hai người họ cũng đã từng trò chuyện một lần.
Khi đó những điều nên nói, không nên nói... đều đã nói hết cả rồi.
Trì Mộ biết bệnh tình của Cố Linh không khả quan.
Trong nước hiện tại vẫn chưa có phương pháp điều trị hữu hiệu cho ALS, chỉ có thể làm chậm tiến trình phát bệnh, và ngăn ngừa biến chứng.
Mà đây lại chẳng phải chuyện có thể giải quyết trong thời gian ngắn. Chi phí nằm viện và điều trị đắt đỏ đó, có lẽ sẽ trở thành sợi rơm cuối cùng đè nặng lên vai Cố Dương.
"Tạch" một tiếng, Cố Dương châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi. Chẳng bao lâu sau, cầu thang liền tràn ngập một tầng khói mỏng nhè nhẹ.
Khi Trì Mộ liếc nhìn sang, cậu ta đưa tay ra sau, rút từ túi áo ra một bao thuốc, đưa cho anh.
Trì Mộ rút một điếu, cầm trong tay.
"Chuyện này, cậu định giấu HG đến bao giờ?"
Cố Dương lại đưa cho anh một cái bật lửa, nhưng Trì Mộ lắc đầu từ chối.
Lần trước anh lên cơn thèm thuốc, lén hút một điếu trong phòng họp câu lạc bộ. Để che mùi, không những phải đi tắm mà còn nhai liền hai thanh kẹo cao su, vậy mà không hiểu sao vẫn bị Kỷ Diễn phát hiện.
Không thể để đứa nhỏ hít phải khói thuốc, không tốt cho sức khỏe.
Cơn thèm thuốc trong người như sắp trỗi dậy, nhưng chỉ cần nghĩ đến Kỷ Diễn đang chờ ngoài kia, anh vẫn cố kìm xuống.
Bình luận