Chap 42: 42
Edit: Trixie Lynn
Mỏng manh.
Kỷ Diễn chưa từng nghĩ rằng có một ngày, cậu sẽ thấy hai chữ này xuất hiện trên người Trì Mộ.
Thì ra, dù vẻ ngoài có mạnh mẽ, có kiên cường đến đâu... cũng sẽ có những lúc không chịu đựng nổi.
Trì Mộ nói anh không dám quay về.
Kỷ Diễn không thể tưởng tượng được, rốt cuộc là chuyện gì mới có thể khiến Trì Mộ thấy sợ đến mức thà làm một con rùa rút đầu, chọn cách trốn tránh còn hơn.
Nhưng cũng giống như bản thân cậu có những chuyện không muốn nhắc tới, có những ký ức chẳng muốn ai chạm vào, Trì Mộ chắc chắn cũng có những điều như vậy, và anh không muốn bị ai động đến.
Thế nên Kỷ Diễn không hỏi gì cả, chỉ lặng lẽ ngồi cùng Trì Mộ trong quán cà phê.
Đã từng thi đấu chuyên nghiệp, tâm lý làm sao mà tệ được, huống hồ Trì Mộ còn là người có thâm niên thi đấu nhiều năm, khả năng điều chỉnh tâm trạng của anh tất nhiên cũng là đỉnh cao.
Cà phê trên bàn còn chưa kịp nguội, cảm xúc hiếm hoi lộ ra nơi Trì Mộ đã được anh thu lại, anh giơ tay gọi phục vụ thanh toán.
"Chúng ta phải đi rồi à?" Kỷ Diễn hỏi.
"Nếu em còn muốn ngồi thêm một chút, thì mình đi qua đó chậm một chút cũng được." Trì Mộ đáp.
Nghĩ đến chuyện Kỷ Diễn bình thường rất ít ra ngoài, dù là kỳ nghỉ hay ngày nghỉ lễ, cậu cũng thường vùi mình trong phòng luyện tập, Trì Mộ cũng muốn nhân dịp Tết này để cậu thư giãn một chút.
Rõ ràng vẫn còn là thiếu niên, vậy mà sống như một ông cụ non.
Ngoài lần nửa đêm lén ra ngoài uống rượu hôm nọ, nghĩ kỹ lại thì... hình như Kỷ Diễn chưa từng làm chuyện gì phung phí tuổi trẻ ở cái tuổi nên sống vô tư này cả.
"Em không có ý đó... Nếu lát nữa còn việc gì thì mình đi thôi." Kỷ Diễn vội vàng nói.
Trì Mộ dùng từ "đi qua đó" chứ không phải "về đó", điều này chứng tỏ lát nữa anh còn có hẹn với ai đó.
Nhưng Kỷ Diễn không còn thấy căng thẳng nữa, đến cả chị gái Trì Mộ cậu còn gặp rồi, mà chị gái thì cũng gần như đại diện cho gia đình trong nhà rồi còn gì. Chỉ cần không phải ngay bây giờ đi gặp bố mẹ Trì Mộ, thì chuyện gì cậu cũng cảm thấy mình đối mặt được.
Có điều, điều mà Kỷ Diễn không ngờ tới là... Trì Mộ dứt khoát vẫy xe, đưa cậu thẳng đến bệnh viện trung tâm thành phố.
Gần cổng bệnh viện có vài cửa hàng nhỏ, cửa tiệm tiện lợi, tiệm đồ ăn vặt, còn có cả tiệm bán hoa và trái cây. Diện tích không lớn, chỉ tầm mười mấy mét vuông, những lúc đông khách thì còn phải xếp hàng đứng bên ngoài.
May mà bây giờ không phải mùa cao điểm của cúm hay dịch bệnh, nên những cửa hàng này cũng vắng vẻ.
Trì Mộ chọn một cửa tiệm trái cây gần đó, lấy hai giỏ quà trái cây rồi chuẩn bị tính tiền.
Bình luận