Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 40: 40

Edit: Trixie Lynn

Câu lạc bộ được nghỉ Tết 1 tuần, trừ một vài người đặc biệt ra, còn lại ai nấy đều háo hức về quê ngay trong ngày đầu tiên.

Trì Mộ là người đặc biệt đó, một nam thanh niên lớn tuổi độc thân ở lại canh nhà, pha cho mình một ly cà phê, định bụng sẽ dành cả buổi chiều cô đơn lẻ loi trong phòng huấn luyện.

"Cậu thật sự không về với tụi tôi hả? Thiệt hả? Tôi hỏi lần cuối cùng nha, bạn tôi sắp lái xe tới cổng khu rồi đó!" Lão Kim thò đầu vào, giọng kéo dài như hét lên.

"Không đi. Thiệt. Làm ơn cút nhanh giùm." Trì Mộ đáp.

"Mẹ nó, lòng tốt bị xem như lòng heo!" Lão Kim bực bội nói: "Cậu với gia đình chiến tranh lạnh cả năm rồi, còn chưa hết giận à? Tết nhất không chịu về, một mình ở đây làm bộ đáng thương cho ai coi vậy?"

"Dù sao cũng không phải để cho anh coi." Trì Mộ nhếch môi cười, đeo tai nghe lên, cố ý đơn phương chặn tiếng ồn từ Lão Kim.

Vì theo thói quen, bây giờ Lão Kim rất có thể sẽ nhập vai thành Ninh Tiểu Thiên thứ hai.

"...Thôi được rồi, vậy ở lại nhớ cẩn thận đó, mấy dì giúp việc cũng về quê hết rồi, nếu không biết nấu thì đừng đụng tới bếp ga, cẩn thận đốt cháy nhà..." Lão Kim vừa dặn dò được nửa câu thì đã nghe tiếng cửa đóng từ hành lang, thấy Kỷ Diễn kéo vali đi ra khỏi phòng, mỉm cười nói: "Tiểu Diễn, thu dọn xong hết rồi à?"

"Dạ." Kỷ Diễn gật đầu, ánh mắt nhìn vào trong phòng: "Đội trưởng... không về nhà à?"

"Đừng để ý tới cậu ấy làm gì, cậu ấy là kiểu người "có nhà mà không thể về" đó. A! Bạn cậu nhắn tới rồi, mau xuống thôi." Lão Kim nhận lấy vali của Kỷ Diễn, chào tạm biệt với Trì Mộ rồi đi xuống lầu.

Kỷ Diễn vẫn đứng ngoài cửa phòng huấn luyện, chưa rời đi.

Trì Mộ tháo tai nghe xuống, xoay ghế nửa vòng, lười biếng phất tay gọi cậu lại.

"Sao anh không về?" Kỷ Diễn bước đến.

"Không phải cậu của em nói rồi à? Anh là kiểu người có nhà mà không thể về. Nghe đáng thương không?" Trì Mộ giả vờ đáng thương rất đạt.

Kỷ Diễn hơi nhíu mày. Tuy không biết giữa Trì Mộ và gia đình anh đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được... dù Trì Mộ đang cười, nhưng thật ra anh chẳng hề vui vẻ chút nào.

"Sao lại nhăn mặt nữa rồi?" Trì Mộ kéo tay áo của Kỷ Diễn, bắt cậu cúi xuống, rồi đưa tay vuốt nhẹ giữa hàng chân mày: "Anh không phải lần đầu đón Tết một mình đâu. Năm ngoái cũng vậy. Không sao mà, đừng lo."

"..." Kỷ Diễn nhẹ nhàng áp trán mình vào trán Trì Mộ, tận hưởng khoảnh khắc thân mật hiếm hoi giữa những người yêu nhau. Trong lòng vừa xót xa lại vừa không nỡ rời đi, khẽ nói: "Em sẽ về sớm thôi."

Nếu không phải vì lần này bà ngoại nói nhớ cậu, nhất định muốn cậu về thăm, thì Kỷ Diễn thực sự rất muốn ở lại bên cạnh Trì Mộ, từng bước không rời.

Không muốn để anh một mình đón Tết. Không muốn thấy nụ cười cố tỏ ra như không có gì của anh.

...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...