Chap 4: 4
Edit: Trixie Lynn
1 giờ rưỡi sáng, trong tiệm net Kim Tân vẫn còn vài chiếc máy tính sáng màn hình.
Đội tuyển của Lão Kim cuối cùng cũng có chút khởi sắc. Hai người mới gia nhập, một là bạn cùng trường cấp 3 của anh ấy, tên Hạo Tuấn. Trì Mộ từng gặp người này một lần, coi như có quen biết. Người còn lại là bạn của Hạo Tuấn tên là Hầu Ngọc Trạch hay còn gọi là Hầu Tử, nghe nói cũng muốn theo con đường tuyển thủ chuyên nghiệp.
Mà Trì Mộ thì được mời làm huấn luyện viên cho cả đội, phụ trách hướng dẫn mọi người luyện tập.
Bình thường chơi game chủ yếu để giải trí, không quá để tâm đến chi tiết thao tác hay phối hợp đồng đội. Nhưng nếu đã chơi theo hướng chuyên nghiệp hơn, những điều đó bắt buộc phải làm thật chỉn chu. Như vậy thì game không còn đơn thuần chỉ là game nữa, mà trở thành một môn thể thao thi đấu.
Thể thao điện tử, kém là cái tội.
Muốn đánh tốt một trận đấu, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
Chỉ trong 3 ngày ngắn ngủi, dưới sự huấn luyện ma quỷ của Trì Mộ, cả đội bị hành cho khốn khổ không nói nên lời. Ngay cả Lão Kim cũng chịu không nổi, hôm nay đành phải sớm đăng xuất game.
"Chắc mọi người đói rồi nhỉ? Tôi làm ít đồ ăn khuya, mau ăn lúc còn nóng..." Lão Kim từ quầy lễ tân bưng hai tô mì gói nghi ngút khói đi tới.
Còn chưa bước đến chỗ ngồi, đã nghe phía đó vang lên mấy tiếng cãi vã căng thẳng.
Hạo Tuấn nói:
"Tiểu Bát, đánh giao tranh thì để ý AD của em, đừng có theo ông đây lên mở combat."
Tiểu Bát thao tác không tệ, điều cần luyện thêm chỉ là khả năng phối hợp với đồng đội. Mấy ngày qua cậu ấy thể hiện khá ổn.
"Vãi chưởng, cái thằng [Yi] chó chết này từ đâu chui ra thế?" Hầu Ngọc Trạch đi sau cùng cả đội, không chú ý, bị một địch thủ núp trong bụi cỏ đánh úp, chưa kịp phản ứng gì đã bị giết, màn hình lập tức chuyển sang xám.
Tiểu Bát áy náy:
"Xin lỗi... Em không để ý..."
Hầu Ngọc Trạch nói:
"Không sao, anh cũng không nghĩ [Yi] lại đánh đau thế, hồi máu còn chưa kịp xài mà..."
Trò chơi này, ngoài việc mỗi tướng có kỹ năng riêng, còn cho phép mang theo hai phép bổ trợ. Dù thời gian hồi chiêu khá lâu, nhưng vào thời điểm then chốt có thể cứu mạng như chơi.
Hầu Ngọc Trạch lần này bị dồn sát thương đến mức "bốc hơi", phép bổ trợ còn chưa kịp dùng. Nếu có hỗ trợ ở bên cạnh khống chế được [Yi] một chút thì chưa chắc đã chết nhanh vậy.
Tiểu Bát dĩ nhiên cũng hiểu điều đó. Hầu Ngọc Trạch cố ý nói nhẹ nhàng như vậy, chắc là sợ cậu ấy cảm thấy áp lực, nghe xong không khỏi có chút cảm động.
"Không được không được, rồng này đánh không nổi đâu, rừng mình chết rồi, bên kia rừng vẫn còn. Cứ chắc tay mà đẩy trụ trước đi..."
Bình luận