Chap 39: 39
Edit: Trixie Lynn
"9 giờ rưỡi rồi, em muốn ngủ thêm một lát hay dậy luôn?" Trì Mộ sờ vào chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, liếc nhìn màn hình rồi hỏi.
Tay Kỷ Diễn siết chặt vòng ôm lấy anh. Trong khoảng thời gian ngắn ngủ ấy, cậu lại thiếp đi lần nữa. Mặc dù giấc mơ toàn là những ký ức mà cậu không muốn nhớ đến, nhưng lần này tỉnh dậy lại không còn cảm giác nghẹt thở hay sợ hãi như trước nữa.
Có lẽ là do những lời Trì Mộ nói trước khi ngủ... kỳ diệu thay, chúng đã xoa dịu được cậu.
Cũng đúng thôi, người đó là Trì Mộ mà.
Chính là người từng kéo cậu lên khỏi vực sâu, để cậu một lần nữa kết nối với thế giới này.
"Dậy thôi, huấn luyện viên nói trưa nay còn phải tổng kết lại trận đấu..." Giọng Kỷ Diễn khàn khàn, có lẽ là vì vừa ngủ dậy lại nằm trong phòng bật điều hòa quá lâu.
Trì Mộ cũng không lười biếng nữa, anh là người đầu tiên xuống giường, lần mò lấy chiếc quần trên ghế sofa bên cạnh để mặc vào, sau đó tắt điều hòa, mở cửa sổ cho thoáng khí.
Lúc này anh mới phát hiện trên cổ mình hình như còn đeo thứ gì đó, một vật gì đó được gấp lại bằng loại giấy đặc biệt, không nặng nên trước đó anh hoàn toàn không nhận ra.
"Cái gì đây?" Trì Mộ tò mò hỏi.
"Bùa hộ mệnh..." Kỷ Diễn ngồi trên giường, mắt hơi cụp xuống, khẽ nói: "Là... mẹ em, trước đây đến chùa xin cho em."
Trì Mộ sững người, cúi đầu nhìn lá bùa hộ mệnh trước ngực.
Màu sắc đã hơi ngả cũ, nhưng có thể thấy Kỷ Diễn đã giữ gìn rất cẩn thận, các góc cạnh vẫn rất thẳng, không hề có một nếp gấp nào.
Bỗng nhiên miệng anh thấy khô khốc.
Là bùa hộ mệnh mẹ Kỷ Diễn xin cho cậu, nhưng chính người thân đó của cậu lại mất vì một tai nạn.
Mỗi lần Kỷ Diễn nhìn vào lá bùa này, trong lòng cậu đang nghĩ gì vậy?
Trái tim Trì Mộ bỗng nhói lên từng cơn, như có sợi tơ mảnh nào đó đang bị kéo căng, cổ họng cũng như nghẹn lại điều gì đó, khiến anh không thốt nên lời.
"Là tại em thấy hôm qua... anh sợ hãi, nên mới đeo cho anh..." Kỷ Diễn thấy anh im lặng thật lâu, cứ tưởng Trì Mộ không thích đeo mấy thứ như vậy, vội vàng giải thích.
"...Sao em biết hôm qua anh sợ?" Trì Mộ buột miệng hỏi, nhưng vừa nói xong đã như bừng tỉnh.
Hôm qua anh như vậy, phản ứng ngớ người, biểu cảm thất thần với người nhạy cảm như Kỷ Diễn, sao có thể không nhận ra?
Nói là xuống lấy nước, thật ra chắc là lén quay về phòng để lấy món này, phải không?
Có khi còn lặng lẽ buồn bã một lúc, nên mới về muộn như thế?
"Chiều hôm qua em xem livestream của anh à?" Trì Mộ suy nghĩ rồi lập tức hiểu ra, hỏi: "Không lo luyện tập cho nghiêm túc, lại lén xem anh livestream?"
Bình luận