Chap 37: 37
Edit: Trixie Lynn
Lúc này, các tuyển thủ ở tầng 2 vẫn chưa xuống.
Tầng 1 chỉ có vài tuyển thủ đang dùng bữa cùng huấn luyện viên Tuyền Phi Trì. Ninh Tiểu Thiên thì đã ra ngoài vì có việc. Ngoài ra, trong bếp chỉ còn một dì giúp việc đang dọn dẹp.
Câu nói vừa rồi khiến tất cả đều chấn động, tim gan như bị nhấc bổng.
Vài cái đầu đồng loạt quay sang nhìn Kỷ Diễn. Không khí lập tức trở nên ngượng ngập.
Kỷ Diễn hét lên hoàn toàn là do miệng nhanh hơn não. Giờ bị mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm, cậu mới nhận ra hành động vừa rồi hơi quá đà.
Đang định tìm cớ chống chế cho qua chuyện thì từ trong bếp đột nhiên vang lên tiếng leng keng, loảng xoảng giòn tan.
Ngay sau đó, một vật gì đó từ trong bếp lăn lông lốc ra ngoài, cộc cộc cộc đến khi đụng vào chân ghế của Trì Mộ mới bộp một tiếng dừng lại trên sàn.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, lại bị dọa thêm một trận nữa. Bầu không khí trên bàn ăn im phăng phắc, đến cả tiếng thở cũng không nghe thấy.
Trì Mộ cúi xuống, nhặt cái nắp xửng hấp lăn tới bên chân lên, đưa lại cho dì giúp việc.
Dì giúp việc cũng bị dọa không nhẹ, vội vàng nhận lấy rồi nói liên tục:
"Xin lỗi nhé, dì đang rửa chén, xà phòng nổi bọt nhiều quá, tay trơn nên làm rơi mất."
"Không sao đâu ạ, tụi cháu là mấy ông con trai to xác, sao lại sợ mấy thứ này được. Hay là dì nghỉ một lát đi?" Trì Mộ mỉm cười nói.
Mấy "ông con trai to xác" trên bàn lúc này mới từ từ hoàn hồn.
Lão Kim lập tức phụ họa:
"Phải đấy, tụi cháu ăn xong tự rửa bát được, dì cứ về nghỉ ngơi trước đi ạ!"
Dì giúp việc vội xua tay:
"Không cần, không cần đâu. Dì làm gần xong rồi, mấy đứa mau ăn đi, chẳng phải còn phải huấn luyện gì nữa sao?"
Dì giúp việc nói xong thì cười vui vẻ rồi quay người bước vào bếp.
Đợi cho phòng ăn trở lại yên tĩnh, bầu không khí ngượng ngùng lúc nãy cũng lặng lẽ quay về.
Thật ra, nếu hồi nãy là bất kỳ ai trong số họ hét lên như thế thì cũng chẳng có gì to tát, dù sao đều là mấy thanh niên cùng trang lứa, ở chung một chỗ vốn đã quen ồn ào, náo nhiệt.
Chỉ là... cái người hét lên lại là Kỷ Diễn, thì mới thấy có gì đó là lạ.
Ngay cả Lận Thần, người mới gia nhập đội sau này cũng biết rõ, Kỷ Diễn là kiểu người rất kiệm lời, không hay nói chuyện. Ngoài lúc chơi game cần trao đổi kỹ thuật thì hầu như cậu chẳng mở miệng.
Riêng bản thân cậu ấy, số lần được Kỷ Diễn hồi đáp lại còn chưa đếm đủ trên hai bàn tay.
Lận Thần liếc qua nhìn vẻ mặt của cả Kỷ Diễn lẫn Trì Mộ.
Bình luận