Chap 36: 36
Edit: Trixie Lynn
Sinh mệnh nằm ở sự vận động.
Trì Mộ cảm thấy câu nói này quả là chân lý.
Từ lúc xuống máy bay cho đến khi nằm vật ra ở căn cứ, toàn thân anh đau nhức rã rời, đầu óc như bị đổ keo hồ đặc sệt vào, chẳng khác nào một đám bùn nhão không có chỗ thoát hơi.
Thế mà vừa vận động buổi sáng xong, mồ hôi đầm đìa một trận, cái cảm giác uể oải kia liền theo làn hơi nước bốc hơi tan biến vào không khí.
Chỉ là... lúc ra khỏi phòng, lại xảy ra một chút sự cố nho nhỏ.
Đội 1 vừa kết thúc buổi luyện tập sáng, đúng giờ này chuẩn bị xuống nhà ăn dùng bữa trưa.
Người đầu tiên bước ra là Hạo Tuấn. Vừa mở cửa, anh ấy vươn vai duỗi lưng một cái, quay đầu lại thì bắt gặp Trì Mộ đang đi từ phòng ngủ ra, sau lưng còn có một cậu thiếu niên cao hơn anh nửa cái đầu đi theo.
Hạo Tuấn ngẩn người trong chốc lát, đến khi nhìn rõ người phía sau là ai thì lập tức hít một hơi lạnh:
"Tôi... má nó chứ!"
Chữ "tôi" đầu tiên vì quá kích động nên âm điệu vỡ tung như sấm giữa trời quang.
Phải đến khi giọng của Lão Kim vang lên sau lưng, Hạo Tuấn mới như bừng tỉnh, vội nuốt nửa câu còn lại vào trong bụng.
"La hét cái gì đấy? Mau xuống ăn cơm đi, tôi lên gọi Tiểu Diễn, sao giờ này còn chưa dậy nữa?" Lão Kim vừa đi ra cửa vừa lẩm bẩm lo lắng: "Không phải là bị ốm đấy chứ?"
Bên này, Trì Mộ cũng đã nhìn thấy Hạo Tuấn. Anh vừa giơ tay định chào hỏi một tiếng thì thấy đối phương trợn tròn mắt như gặp ma giữa ban ngày.
Nửa người vừa bước ra khỏi hành lang, chưa kịp dẫm chân xuống thảm thì lập tức rụt người lại, kéo theo cả Lão Kim chuẩn bị ra ngoài cũng bị văng ngược trở vào.
Rầm...
Cánh cửa phòng huấn luyện bị đóng sầm lại một cách đầy kịch tính.
Âm thanh vang dội đến mức...
Dù cửa phòng đã đóng "rầm" lại được 3 giây, cả hành lang vẫn còn vang vọng tiếng động ấy như sấm dội giữa trời quang.
Trì Mộ và Kỷ Diễn đứng ở cửa phòng ngủ, hai mặt nhìn nhau đầy bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một lúc sau, Trì Mộ như chợt hiểu ra điều gì đó, bỗng buột miệng "à" một tiếng thật dài.
Anh nhớ ra rồi.
Sáng nay anh lén lút quay về, chưa nói cho ai biết cả.
Nên tất cả mọi người trong câu lạc bộ đều nghĩ chuyến bay của anh là chiều nay, ít nhất phải đến mai mới về tới.
Huống hồ lần trước anh còn nổi hứng đi trêu Hạo Tuấn một phen, nói mập mờ vài câu về chuyện giữa anh và Kỷ Diễn...
Mặc dù lúc đó toàn bịa đặt cho vui, nhưng giờ lại từ giả hóa thật mất rồi. Mà hình như từ lúc đó Hạo Tuấn đã tin thật thì phải?
Bình luận