Chap 31: 31
Edit: Trixie Lynn
"Lát nữa tới sân bay, có cần anh mua thêm chút gì cho em lót bụng không? Chuyến bay này không bay hơn chục tiếng thì cũng chưa hạ cánh nổi đâu. Đến lúc đó mà đói thì chỉ còn đồ ăn trên máy bay để ăn thôi đấy."
Ninh Tiểu Thiên ngồi ghế trước trong xe, tay vẫn không ngừng lướt điện thoại. Anh ấy vừa xem được một bài đăng của quản lý đội Hắc Kỵ trên mạng xã hội, nói rằng họ sắp tới sân bay rồi.
Thật ra thời gian vẫn còn kịp, chỉ là bọn họ xuất phát trễ, mấy người chẳng ai ăn sáng, giờ bụng đói meo, đói đến mức cảm giác như ngực dán chặt vào lưng vậy.
Ninh Tiểu Thiên tranh thủ xem lại lịch trình giải đấu thêm một lần nữa.
Chờ mãi vẫn không nghe thấy Trì Mộ trả lời, anh ấy mới quay đầu liếc nhìn hàng ghế sau một cái.
Trì Mộ đang nhắm mắt ngủ say, đầu tựa vào lưng ghế, trông vô cùng mệt mỏi.
Ninh Tiểu Thiên biết đêm qua Trì Mộ còn bàn chuyện thi đấu với Tuyền Phi Trì, chắc sau đó cũng không ngủ được mấy. Sáng nay gọi anh dậy thì thấy sắc mặt uể oải, dưới mắt còn vệt xanh nhạt lộ rõ.
Trì Mộ nói với bọn họ bằng thái độ nhẹ bẫng, cứ như chuyến này chỉ là đi đổi gió, tiện thể đánh vài trận chẳng quan trọng gì.
Nhưng thật ra, trong lòng anh vẫn đang tự giằng co với bản thân.
Anh không nói, nhưng mọi người đều hiểu.
Trì Mộ là người từng giải nghệ 1 lần rồi, đừng nhìn bây giờ có nhiều fan ủng hộ anh như vậy mà lầm, việc quay lại sân khấu này đối với anh, thực sự là một áp lực rất lớn.
Ninh Tiểu Thiên liếc nhìn anh vài lần. Đúng lúc ấy, điện thoại đột nhiên reo lên, âm thanh vang dội khiến không gian yên tĩnh trong xe bị phá vỡ hoàn toàn.
Ninh Tiểu Thiên suýt nữa giật mình đến mức làm rơi điện thoại xuống dưới ghế, còn chưa kịp nhìn rõ ai gọi đến thì đã luống cuống bắt máy, hạ giọng thì thào:
"...Alo?"
Vừa nói, mắt vừa lén liếc ra sau. Thấy Trì Mộ chỉ hơi nhíu mày một cái rồi lại im lặng, anh ấy mới nhẹ nhõm thở phào.
Điện thoại là Tuyền Phi Trì gọi đến, hỏi bọn họ đi tới đâu rồi. Ninh Tiểu Thiên báo lại vị trí hiện tại, hai người lại nói thêm vài câu liên quan đến trận đấu.
"...Ừ, thế nhé. Cậu dẫn mấy người còn lại luyện tập trước đi, bọn tôi không sao đâu..."
"Cùng lắm thì to tiếng chút, nghe không rõ thì chỉnh âm lượng lên đi, Trì Mộ đang ngủ đấy..."
"Tới sân bay thì bảo Tiểu Diễn gọi lại cũng được..."
Ninh Tiểu Thiên vừa nói đến đây thì cảm thấy vai mình bị ai đó vỗ nhẹ.
Anh ấy quay đầu lại, suýt thì hết hồn vì gương mặt phóng to của Trì Mộ bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt:
"Em làm cái gì thế hả?!"
Lấy lại bình tĩnh rồi, anh ấy ngạc nhiên hỏi:
"Không phải em đang ngủ à?"
Trì Mộ vẫn còn choáng váng trong đầu. Ngoài mấy hôm thi đấu, anh chưa từng dậy sớm thế này bao giờ... Không, mà thi đấu cũng thường là buổi chiều, nói đúng ra là anh vốn dĩ không có thói quen dậy sớm!
Bình luận