Chap 29: 29
Edit: Trixie Lynn
Chung Kết Thế Giới được tổ chức tại Berlin vào ngày 6 tháng 11.
Nhưng đối với khán giả khu vực LPL, kỳ Chung Kết Thế Giới lần này dường như đã kết thúc từ sớm.
Cả ba đội tuyển tham gia là HG, Hắc Kỵ và TEL đều đáng tiếc dừng chân ngay từ vòng bảng. Trong đó, HG là đội tuyển được kỳ vọng nhiều nhất trước thềm giải đấu, lại đành lặng lẽ rời khỏi sân khấu với thành tích dừng ở top 8.
Gần như bất cứ nơi nào trên mạng có nhắc đến HG, đều bị antifan chiếm lĩnh. Câu lạc bộ HG buộc phải khóa bình luận trên Weibo để tránh nhìn thấy thêm bất kỳ lời công kích nào.
Cả giới Esports như chìm trong một tầng u ám nặng nề, mây đen phủ kín, không thấy nổi chút ánh sáng mặt trời.
Mãi đến gần kỳ All-Star, không khí ảm đạm của LPL mới dần có dấu hiệu ấm lại.
Khác với các giải đấu chuyên nghiệp thông thường, All-Star của LOL là sự kiện nơi các tuyển thủ được khán giả từng khu vực bình chọn. Mỗi vị trí sẽ chọn ra một tuyển thủ, nhưng mỗi đội tuyển chỉ được tối đa hai người góp mặt. Cuối cùng, năm người được chọn sẽ hợp thành một "đội hình trong mơ" đại diện cho LPL tham gia All-Star.
Đây cũng là một trong số ít dịp để có thể thi đấu chính thức với các đội tuyển quốc tế.
"Á á á! Cái thế giới tàn nhẫn này! Cái thời đại trọng ngoại hình này! Tôi muốn cùng nó đồng quy vu tận!" Lão Kim đứng trước cửa sổ, ngửa mặt gào lên, khí thế bi tráng.
"Thôi đừng bi quan vậy... ít ra bọn mình cũng có hơn 300 phiếu, không xếp cuối bảng là tốt lắm rồi..." Hạo Tuấn vỗ vai an ủi.
Từ ngày kênh bình chọn được mở, Lão Kim và Hạo Tuấn đã song kiếm hợp bích ngồi lì trước màn hình, không ngừng F5 trang web. Nhìn thấy tên mình cứ lẹt đẹt ở nhóm cuối, hai người chỉ biết than ngắn thở dài, không hiểu là đang đau lòng vì điều gì nữa.
"300 phiếu kia... là tôi dùng quay thưởng và tặng quà trong phòng livestream đổi lấy đó!!" Lão Kim trừng mắt nhìn Hạo Tuấn. Nói xong lại không cam lòng, chỉ vào tấm ảnh nghệ thuật của mình trên màn hình mà tức tối phẫn nộ: "Cũng tại cái tên nhiếp ảnh kia! Chụp cái bản mặt đẹp trai lắm tiền của tôi thành như... như cái... như cái..."
Anh ấy cố gắng lục lọi vốn từ nhưng mãi vẫn không tìm ra nổi một tính từ nào vừa thể hiện được vẻ phong độ của mình, lại vừa đủ để mắng cái tài nghệ chụp ảnh kém cỏi kia.
"Như gì cơ, như Trư Bát Giới ấy."
Bên kia, Trì Mộ đang chơi game, nghe tiếng liền thuận miệng đáp lại, giọng điệu rất nghiêm túc, một câu thôi mà như đâm cho người ta mười nhát vào tim.
"Câm miệng dùm đi!" Lão Kim quay đầu trừng mắt với Trì Mộ, sau đó quay sang huých vào tay Hạo Tuấn, thì thào hỏi nhỏ: "Cái Trư gì Giới đó là cái giống gì vậy?"
Hạo Tuấn giật mình:
"Cậu không biết à? Thế lúc nãy còn mắng đội trưởng ghê vậy?"
Bình luận