Chap 20: 20
Edit: Trixie Lynn
Giải đấu LDL sắp chính thức khởi tranh, tất cả mọi người đều ngày đêm miệt mài luyện tập, mong có thể thể hiện phong độ tốt nhất trong trận đấu.
Do quyết định từ trước của câu lạc bộ, Trì Mộ sẽ không tham gia giải lần này. Người được chọn làm Mid chính là Lận Thần, tuyển thủ được câu lạc bộ UK mua về từ một chiến đội khác. Cậu ấy đã luyện tập cùng mọi người hơn 1 tháng. Tuy khả năng áp đảo đường giữa không bằng Trì Mộ, nhưng qua vài trận đấu tập, phong độ của cậu ấy vẫn tạm ổn.
12 giờ rưỡi đêm, phòng huấn luyện tầng 3 của căn cứ của UK vẫn sáng đèn. Sau khi kết thúc một ván đấu, nhân viên hậu cần chu đáo mang lên vài phần trái cây dầm cho cả đội.
Tuyền Phi Trì phất tay, dứt khoát cho mọi người nghỉ ngơi 20 phút.
Lão Kim và Tiểu Bát lập tức bật dậy, chia trái cây dầm cho từng người.
Tính cả thành viên mới Lận Thần, nhân viên chuẩn bị tổng cộng 6 phần, vốn là mỗi người một phần vừa đủ, nhưng Trì Mộ đã lén rút từ lúc 10 giờ, nên hiện giờ thừa ra một phần.
Lão Kim cười hề hề, tự tay vơ hai phần về phía mình:
"Phần của Trì Mộ để tôi ăn hộ luôn, ai kêu thằng nhóc đó chuồn sớm?"
Kỷ Diễn vừa thoát khỏi tổ đội game, tháo tai nghe, liếc nhìn ghế trống bên cạnh, giọng khô khốc lạnh lùng cất lên:
"Không được."
Lão Kim ngớ người:
"Hả? Cái gì không được?"
Kỷ Diễn nói:
"Ăn phần của cháu."
Cậu dứt khoát đổi phần trái cây của mình lấy phần của Trì Mộ, rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Lão Kim nhìn hai phần trái cây trong tay, mặt đầy dấu chấm hỏi. Một lúc sau, anh ấy cứng đờ quay đầu lại nhìn mọi người, ngơ ngác hỏi:
"Khoan đã... Thằng nhóc này có ý gì vậy? Riết rồi tôi không hiểu nổi luôn á."
Ăn phần của Trì Mộ với phần của Kỷ Diễn... thì cũng như nhau thôi mà? Trên đó có dán tên ai đâu chứ!
Lão Kim nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng thấy rùng mình.
"Chẳng lẽ ở với Trì Mộ lâu ngày, thằng cháu mình ngu theo luôn rồi?!"
Kỷ Diễn vừa bước ra khỏi phòng với phần trái cây dầm trên tay thì đã nhận ra mình vừa làm một chuyện cực kỳ trẻ con. Mặt cậu hơi nóng lên vì xấu hổ. May mà lúc đó trong phòng chẳng ai để tâm gì nhiều, nếu không thì đúng là trò cười mất mặt.
Cậu đứng lại một lúc ở hành lang, cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi đi thẳng đến trước cửa phòng Trì Mộ. Gõ mấy cái, nhưng chờ hoài cũng không thấy bên trong có động tĩnh gì.
Cậu lấy điện thoại ra gọi thử, nhưng chuông đổ đến lúc tự động ngắt mà vẫn không ai bắt máy.
Kỷ Diễn hơi cau mày. Suy nghĩ một lát, cậu vẫn quyết định xuống tầng dưới xem thử.
Bình luận