Chap 19: 19
Edit: Trixie Lynn
Nhà ăn nằm ở tầng 1 của căn cứ, không gian rộng rãi, bàn ăn là loại bàn dài kiểu phương Tây, một dãy có thể ngồi được 5 - 6 người.
Thực ra không chỉ bàn ghế, mà toàn bộ phong cách trang trí của biệt thự cũng thiên về kiểu cổ điển châu Âu. Từ trần nhà, khung cửa sổ cho đến khung cửa ra vào đều được chạm khắc hoa văn cầu kỳ. Trên lò sưởi trong phòng ăn còn treo một bức tranh sơn dầu vẽ một người phụ nữ thời Trung cổ, nhìn vào thì thấy xa hoa, tráng lệ vô cùng.
Chỉ tiếc là những người sống ở đây đều là mấy cậu trai nghiện game không biết thưởng thức nghệ thuật, ánh mắt dừng lại trên bức tranh chưa đến 5 giây, cùng lắm cũng chỉ cảm thán một câu kiểu:
"Ông chủ giàu thật đấy."
Khi Kỷ Diễn xuống đến nơi, dưới tầng mới chỉ có mấy tuyển thủ đội bọn họ đang ngồi ăn sáng, ai nấy trông chẳng khác gì mấy người vừa nhịn đói mấy ngày, má phồng lên như bánh bao hấp.
Lão Kim kéo ghế bên cạnh ra, ra hiệu cho Kỷ Diễn ngồi xuống, rồi hơi nghiêng đầu nhìn lên hướng cầu thang, vừa ăn vừa líu ríu hỏi:
"Trì Mộ đâu rồi?"
Kỷ Diễn đi đến ngồi xuống, cầm thìa khuấy cháo trong bát, lắc đầu không nói gì.
Theo lý mà nói, Trì Mộ đi nói chuyện riêng với bạn bè quen nhiều năm cũng chẳng có gì lạ, huống hồ giờ Tuyền Phi Trì còn là huấn luyện viên của đội. Nhưng lúc cánh cửa phòng kia đóng lại, trong lòng cậu vẫn không kiềm được cảm giác khó chịu mơ hồ.
Cậu biết rõ mình đang ghen với điều gì.
Tuyền Phi Trì quen Trì Mộ từ trước cậu, hiểu rõ con người trước đây mà cậu từng không biết đến.
Kỷ Diễn cảm thấy bản thân đúng là trẻ con thật. Nhưng chỉ cần dính dáng đến Trì Mộ, cậu liền không cách nào bình tĩnh nổi.
Trong lúc bọn họ đang ăn sáng, vài người nữa từ tầng 2 lần lượt lết xuống.
Sở dĩ nói là "lết" vì gần như không ai trong số họ mở nổi mắt ra, bước chân thì loạng choạng, hoàn toàn dựa vào ý chí mà trôi tới được bàn ăn.
Bọn họ vừa từ đợt huấn luyện ở nước ngoài về, giờ còn chưa kịp thích nghi múi giờ, trông chẳng khác gì mấy con zombie đội thùng sắt trong trò "Plants vs Zombies".
Vài người ở đầu bên kia bàn ngồi xuống, vừa ngáp vừa lười nhác chào hỏi sơ qua mấy tuyển thủ mới trong căn cứ.
Ngồi chưa được bao lâu, không biết ai trong đám "zombie" đó lấy lại được hồn vía, hé mắt ra nhìn kỹ người ngồi đối diện, bỗng hét to một tiếng:
"Đ* má!"
Huấn luyện viên của đội PUBG cũng vừa từ cầu thang đi xuống, nghe thấy liền quát lớn:
"Bao nhiêu lần rồi hả? Văn minh! Nói chuyện cho văn minh vào! Ở nước ngoài thì càng không được làm mất mặt quốc gia..."
"Đệt! Người anh em này sao trông giống hệt Diêm Vương thế?!"
"Khoan đã! Cậu chính là Yan đúng không? Là người thật luôn?! Trời đất ơi, không phải tôi vừa ngủ dậy nên bị ảo giác chứ?!"
Bình luận