Chap 15: 15
Edit: Trixie Lynn
Vào một buổi chiều tối sau 1 tuần, Hầu Ngọc Trạch quay trở lại. Anh ta mang theo hành lý, quẹt thẻ phòng mở cửa bước vào.
Giờ này, Hạo Tuấn hẳn đang ở chỗ Lão Kim, Hầu Ngọc Trạch thở phào nhẹ nhõm, định tranh thủ lúc này thu dọn nốt đồ đạc còn lại. Ai ngờ vừa bước vào đã thấy Hạo Tuấn đang ngồi trên giường.
Anh ta cười gượng một cái:
"Cậu hôm nay không đi tập à?"
Hầu Ngọc Trạch đóng cửa lại, đặt vali vào góc tường, cố gắng làm vẻ mặt mình trông tự nhiên một chút.
"Tôi ngồi tàu cả đêm về, mệt muốn chết rồi đây."
Hạo Tuấn im lặng nhìn anh ta, không nói một lời. Hầu Ngọc Trạch bắt đầu thấy chột dạ, bèn hỏi:
"Cậu cứ nhìn tôi mãi làm gì vậy? Trên mặt tôi có gì à?"
Hạo Tuấn liếc sang chiếc vali rồi hỏi:
"Không lấy quần áo ra sắp xếp à?"
Hầu Ngọc Trạch đáp:
"À... à, không vội, lát nữa tôi làm."
Hạo Tuấn nghiêm giọng:
"Hầu Tử, cậu xin nghỉ nhiều ngày như vậy, về nhà làm gì thế?"
Hầu Ngọc Trạch nghe thấy ngữ khí khác lạ, không khỏi hỏi lại:
"Sao thế, nghe giọng cậu có vẻ thần thần bí bí..."
"Cậu đến trại huấn luyện của TEL phải không?"
Hầu Ngọc Trạch khựng lại, ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc:
"Cậu...?"
Anh ta theo bản năng định biện hộ vài câu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Hạo Tuấn, bỗng cảm thấy mọi lời chối cãi đều vô nghĩa. Anh ta thở dài, uể oải ngồi xuống mép giường:
"Cậu... biết từ bao giờ rồi?"
"Quả nhiên là vậy." Hạo Tuấn cau mày, ánh mắt không giấu được sự thất vọng: "Hồi trước tụi mình cùng nhau tới đây, cậu đã nói gì? Muốn cùng nhau xây dựng một đội tuyển mới! Sao mà nhanh như vậy đã quên rồi?"
Sự bất mãn và uất ức dồn nén lâu nay bị lời nói ấy của Hạo Tuấn châm ngòi, Hầu Ngọc Trạch đột ngột bật dậy, lớn tiếng:
"Phải! Tôi đã nói như vậy! Nhưng Hạo Tuấn, cậu nhìn lại đi, tụi mình bây giờ có giống một đội tuyển chuyên nghiệp chút nào không? Suốt ngày chỉ nhận mấy giải đấu vớ vẩn, tiền thưởng thì bèo bọt, còn phải chia cho năm người, đến tay tôi chẳng còn bao nhiêu! Tôi cũng phải ăn cơm sống qua ngày chứ!"
"Tôi bỏ học để theo đuổi con đường thi đấu chuyên nghiệp, không phải để cả ngày co rúc trong cái tiệm net tồi tàn đó chơi mấy trò giả vờ làm đội tuyển! Không có tiền, cậu nói với tôi cái gì mà giấc mơ? Cái gì mà đội tuyển?"
Hạo Tuấn ngỡ ngàng nhìn anh ta, một lúc sau bỗng thấy lòng mệt mỏi rã rời:
"Thì ra cậu nghĩ như vậy..."
Bình luận