Chap 14: 14
Edit: Trixie Lynn
Địa điểm thi đấu là một tiệm net.
Khi Trì Mộ và đồng đội đến nơi, đội chủ nhà đang chụp ảnh cùng người hâm mộ.
Toàn là những cô gái xinh đẹp, cao ráo, chân dài, cosplay các nhân vật cực kỳ hút mắt đám con trai. Trong số đó có vài người đã ký hợp đồng với các nền tảng livestream, có sẵn một lượng fan nhất định, không khí tại hiện trường chẳng khác gì buổi họp mặt của thần tượng. Mấy trợ lý thì vừa duy trì trật tự, vừa tranh thủ quảng bá để kéo thêm fan vãng lai, bận túi bụi.
Chủ tiệm thấy họ bước vào, liền tươi cười bước lại:
"Ngại quá, trận đấu chắc phải lùi lại một chút, fan kéo đến đông quá, nhiệt tình quá mức, cản cũng không nổi."
Tuy miệng thì xin lỗi, nhưng vẻ mặt thì rõ ràng là đắc ý lắm.
"Ồ, trễ vài phút cũng không sao." Lão Kim cười hì hì, rồi tò mò hỏi: "Nghe nói mấy cô này đều là rank Thách Đấu ở khu vực 1 hả?"
Chủ tiệm đáp lảng:
"À... cũng gần gần vậy... Dù sao tí nữa thi đấu, mấy cậu cứ đánh nhẹ nhàng là được rồi. Dù sao cũng là trận giao hữu, không cần quá nghiêm túc. Mà bên tôi toàn là con gái, fan ngồi xem ở dưới nữa, mà nếu thua thì mất mặt lắm... đúng không?"
Câu này chẳng khác nào nói thẳng: mong mấy người "nhường tay", đừng đánh nghiêm túc quá, tốt nhất là nên thua thì càng hay.
Lão Kim cười cười, thuận theo:
"Đúng vậy, đúng vậy, thi đấu giao lưu thôi mà, tình bạn là trên hết, tụi tôi hiểu mà."
Chủ tiệm nghe xong cười càng tươi:
"Có chí khí, ha ha ha!"
Đến giờ thi đấu, năm cô gái ngồi vào vị trí thi đấu của mình. Dưới khán đài, đám fan nam phấn khích vỗ tay cổ vũ nồng nhiệt. Dĩ nhiên chủ tiệm không bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền, từ sớm đã cho trợ lý bật livestream trực tiếp, bình luận và quà tặng online ùn ùn kéo đến, màn hình bị spam kín mít chỉ trong chốc lát.
Cả đội WIN ngồi vào ghế đối diện. Vì các cô gái mặc đồ cosplay nên vừa bước vào đã khiến cả phòng thi đấu cười rộ lên.
Tiểu Bát thay bộ chuột và bàn phím mình quen dùng hàng ngày, đeo tai nghe vào rồi cau mày nói:
"Hình như họ đang livestream."
Thông thường, kiểu phát sóng trực tiếp thế này sẽ được thông báo trước cho cả hai đội. Quà tặng từ khán giả sau trận cũng sẽ được chia theo tỉ lệ thỏa thuận. Nhưng lần này, phía bên kia thậm chí không thèm chào hỏi một câu, tức là trận đấu này bọn họ xem như đang "cống hiến" lượng người xem hoàn toàn miễn phí cho đối phương.
Trì Mộ cười nhạt:
"Coi như làm nền cho hoa nở rộ à?"
Lão Kim cũng có phần không hài lòng, nhưng đã đến đây rồi, cũng không tiện bẽ mặt nhà tài trợ trước công chúng. Anh ấy lên tiếng trấn an cả đội:
"Thôi bỏ đi, cứ xem như buổi luyện tập bình thường. Chủ tiệm này mỗi năm bỏ tiền nuôi hẳn một đội nữ, chắc chắn phải nghĩ cách kiếm chác lại từ họ thôi."
Bình luận