Chap 13: 13
Edit: Trixie Lynn
Tối hôm đó, cả nhóm cùng nhau tổ chức sinh nhật cho Tiểu Bát.
Ngoài ra, Lão Kim còn công bố một tin vui. Mấy ngày gần đây anh ấy vẫn luôn chạy đôn chạy đáo để bàn chuyện tài trợ cho đội. Công sức không phụ lòng người, cuối cùng anh ấy cũng kéo được một nhà tài trợ về.
Đối với một đội tuyển vừa mới thành lập như họ, đây quả là một tin khiến ai nấy đều phấn chấn.
"Ngày hôm nay đúng là song hỷ lâm môn, mọi người đừng khách sáo với tôi, cứ ăn uống thoải mái, không đủ thì gọi thêm!"
Lão Kim hôm nay tâm trạng rất tốt, vung tay gọi thêm mấy chai rượu.
Ngoại trừ Kỷ Diễn chưa đủ tuổi nên thoát nạn, ngay cả Trì Mộ cũng bị ép uống đến nửa chai.
Kết quả là đến lúc đẩy bánh kem ra, cả bọn đều đã ngà ngà say.
Trì Mộ thừa cơ dùng muỗng cạo bỏ đi dấu vết, xóa sạch dòng chữ viết sai lúc trước ở tiệm bánh.
Bánh ăn không hết, mấy tên nhóc ranh liền bắt đầu chơi trò nghịch kem. Nhân vật chính của buổi tiệc Tiểu Bát, trở thành mục tiêu chính, bị trét kem đầy mặt. Sau đó "chiến sự" lan đến cả Lão Kim và Hạo Tuấn, hai người bắt đầu rượt đuổi nhau trong phòng bao.
Tiểu Bát vốn là người thường ngày sợ Trì Mộ ra mặt, vậy mà hôm nay uống vào lại gan to ra.
Cậu ấy liếc nhìn quanh một vòng, đúng lúc thấy Trì Mộ đang rót nước cho Kỷ Diễn, thế là thần kinh nổi hứng nghịch ngợm, vươn tay trét một ít kem lên mặt Trì Mộ, rồi phá lên cười như kẻ trêu chọc được người thành công.
Trì Mộ: "..."
Trì Mộ nhìn cậu ấy, chỉ biết cười khổ bất lực.
"Thấy chưa, mấy người này uống say xong đều thành ra thế đấy. Cậu không biết uống rượu cũng hay, sau này cố gắng hạn chế đụng tới." Anh vừa bất đắc dĩ cười vừa rút khăn giấy lau mặt, vừa quay sang đùa với Kỷ Diễn.
Kỷ Diễn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn gương mặt anh một lúc.
Trì Mộ nhướng mày:
"Sao vậy?"
Không biết là do bị bầu không khí xung quanh ảnh hưởng, hay là kiểu "người không say cũng tự thấy say", mà lá gan của Kỷ Diễn cũng lớn dần lên.
Cậu liếc mắt thấy mấy người khác vẫn còn đang chơi đùa, liền vẫy tay ra hiệu cho Trì Mộ ghé mặt lại gần.
Hiếm khi Kỷ Diễn chủ động như vậy, Trì Mộ trong lòng xao động, liền cúi đầu xuống.
Kỷ Diễn lấy một tờ khăn giấy sạch khác, nghiêm túc lau lại gò má trắng mịn của anh, cẩn thận lau sạch chỗ kem còn sót lại, mới nhẹ giọng nói:
"Xong rồi."
Khoảng cách gần gũi ngắn ngủi ấy khiến Trì Mộ cảm thấy không đủ, càng muốn nhiều hơn. Không định buông tha cậu, Trì Mộ cố tình hỏi:
"Thật sự sạch rồi à?"
Kỷ Diễn: "Ừm..."
"Nhưng sao tôi vẫn thấy hơi ngứa nhỉ? Có phải cậu lau chưa kỹ không?"
Bình luận