Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: 11

Edit: Trixie Lynn

Có lẽ là vì ván trước bị ép quá mức, nên đến ván thứ 3, máu nóng của cả đội như bị khơi dậy, ai nấy đều đánh vô cùng quyết liệt.

Người thi đấu xuất sắc nhất chính là ADC Hầu Tử.

Trong pha giao tranh cuối cùng, anh ta không chỉ giành được pha tứ sát mà còn đoạt luôn danh hiệu MVP của cả trận, có thể nói đã phát huy giá trị của vị trí ADC đến cực hạn.

Trên đường về, Lão Kim ôm chặt tấm huy chương, kích động đến mức hai tay run bần bật.

Trì Mộ cười khẩy:

"Chỉ là một cái huy chương thôi mà, đáng để hồn bay phách lạc thế sao?"

Lão Kim đáp:

"Sao lại không đáng? Đây là thành quả từ sự nỗ lực của cả đội suốt 1 tháng trời! Là phần thưởng xứng đáng nhất cho những vất vả của bọn mình! Về đến nơi tôi sẽ mua cái tủ kính, đặt huy chương ngay chỗ dễ thấy nhất trong tiệm net!"

Trì Mộ: "..."

Không chỉ có Lão Kim, ngay cả Hạo Tuấn giờ phút này cũng có phần cảm khái.

Kết thúc trận đấu, việc đầu tiên anh ấy làm là lấy điện thoại ra nhắn tin báo tin mừng cho bố mẹ mình.

Ai mà chưa từng có tuổi trẻ chứ?

Trước kia anh ấy cũng từng là tuyển thủ dự bị của một đội tuyển, cách giấc mơ chỉ một bước chân.

Còn bây giờ, những người xung quanh đều bảo anh ấy đã qua cái tuổi có thể sống hết mình vì đam mê, nhưng anh ấy chưa bao giờ từ bỏ.

Tuổi trẻ không hối hận, máu nóng chưa bao giờ tắt.

Lần này giành chức vô địch, chính là cách anh ấy chứng minh với tất cả mọi người rằng... anh ấy làm được.

"Thật ra tôi có một ý này, không biết mấy người nghĩ sao." Lão Kim mở lời.

Ban đầu anh ấy chỉ định tham gia duy nhất lần này, nhưng sau khi đoạt được chức vô địch, anh ấy mới nhận ra... đằng sau cánh cửa này, còn có một con đường dài hơn nữa đang chờ.

Giấc mơ của anh ấy không nên kết thúc tại đây, mà phải bắt đầu từ chính nơi này.

Sau khi nhắn tin xong, Hạo Tuấn mắt hơi đỏ lên:

"Tôi biết cậu định nói gì. Tôi đồng ý."

Tiểu Bát cũng phụ họa:

"Đúng đó, em cũng không đi đâu, ông chủ còn chưa phát lương cho em mà!"

Lão Kim bật cười ha hả, rồi quay sang hỏi Hầu Ngọc Trạch:

"Hầu Tử, cậu thì sao?"

Hầu Ngọc Trạch đang ngẩn người, hoàn toàn không nghe thấy lời của Lão Kim.

Hạo Tuấn đưa tay đẩy nhẹ anh ta một cái:

"Sao cứ ngơ ngơ vậy? Có tâm sự gì à?"

"Không có... chỉ là hơi mệt thôi." Hầu Ngọc Trạch đáp: "Tôi không có ý kiến gì, mọi người sao thì tôi vậy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...