Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 10: 10

Edit: Trixie Lynn

"Em em em, em cũng muốn làm đệ tử của Trì Thần!" Tiểu Bát đơn thuần vừa nghe xong đã lập tức phấn khích giơ cả hai tay lên.

Trì Mộ tựa người vào ghế, hai chân bắt chéo, cười nói:

"Được thôi, nể tình người quen, phí đăng ký giảm cho em 20%."

Tiểu Bát: "..."

Lão Kim hoàn toàn cạn lời.

Trì Mộ đúng là đồ keo kiệt đến già, chẳng làm nổi chuyện gì tử tế, ngay cả con nít cũng không tha!

Lúc này, Hạo Tuấn người vừa ra ngoài đi vệ sinh quay về, sắc mặt không được tốt lắm.

Tiểu Bát lập tức chuyển chủ đề, hỏi:

"Anh Tuấn, anh sao vậy? Không phải bị đau bụng vì ăn gì lạ đâu nhỉ?"

"Không phải." Hạo Tuấn đáp: "Lúc nãy tôi đi ngang qua khu YGS, hình như huấn luyện viên của họ đang bàn với trọng tài chuyện thay người cho ván tiếp theo."

"Họ muốn thay thì thay, có gì to tát đâu." Sau trận đầu tiên, Hầu Ngọc Trạch tự tin hẳn lên, trong mắt anh ta thì đối phương có đổi người hay không cũng chẳng khác gì.

Hạo Tuấn lại nói:

"Nhưng tuyển thủ dự bị đó... tôi thấy có gì đó rất lạ..."

"Lạ chỗ nào cơ?" Mọi người hỏi lại.

Hạo Tuấn khẽ lắc đầu.

Thật ra chính anh ấy cũng không rõ vì sao mình lại có cảm giác đó. Anh ấy thậm chí còn chẳng thấy rõ mặt người kia, đối phương đeo khẩu trang đen, lại đứng ngay trong góc tối. Lý do khiến anh ấy cảm thấy kỳ lạ chỉ là khi anh ấy bước ngang qua, người đó bỗng ngẩng đầu lên nhìn anh ấy một cái, mà ánh mắt ấy khiến anh ấy có cảm giác rõ ràng là mang theo địch ý.

Anh ấy hơi nhíu mày, trong lòng khó hiểu nghĩ:

"Mình ở đây cũng đâu có thù oán với ai... À không, từ trước tới giờ mình sống hòa thuận với mọi người, chưa từng xích mích với ai... Sao tự dưng lại có người nhìn mình như kẻ thù không đội trời chung vậy?"

Mọi người trong phòng nghỉ đều nhìn Hạo Tuấn với ánh mắt quan tâm, không ai nhận ra Trì Mộ ngồi một bên đã im lặng rất lâu.

Cũng không hẳn là không ai để ý, từ lúc bước vào, ánh mắt của Kỷ Diễn đã luôn dừng lại trên người Trì Mộ, nên chỉ cần có điểm gì bất thường, Kỷ Diễn gần như nhận ra ngay lập tức.

"Anh ấy rõ ràng là định ra ngoài, tuyệt đối không phải đến để đón bọn mình." Kỷ Diễn thầm nghĩ.

Nhưng Trì Mộ ở đây có người quen sao? Anh định ra ngoài làm gì?

"Thôi được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, sắp đến giờ thi đấu rồi, mấy chuyện khác để sau." Thấy thời gian bắt đầu trận đấu sắp tới gần, Lão Kim mở miệng nhắc nhở.

May mà Hạo Tuấn cũng không nghĩ quá sâu, trong lòng tự nhủ có khi mình nhìn nhầm, rồi gãi đầu cho qua mọi chuyện bằng một nụ cười nhẹ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...