Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 1: 1

Edit: Trixie Lynn

10 giờ sáng, trước cửa tiệm net Kim Tân.

Một thanh niên bước ra từ bên trong, dáng vẻ chậm rì rì. Anh mặc áo thun trắng rẻ tiền, chân đi dép lê, tóc tai bù xù, râu ria xồm xoàm, cả người trông bừa bộn như lâu rồi không buồn soi gương.

Anh liếc mắt đánh giá vị trí rồi lười nhác dán một tấm áp phích nền xanh chữ đỏ lên cánh cửa.

Một dì lao công đang quét đường gần đó tò mò nghiêng đầu nhìn qua, tưởng là quảng cáo "giảm giá xả hàng" hay "thanh lý phá sản" gì đó.

Trì Mộ dán xong tờ giấy, lùi qua một bên, chọn đại một chỗ không có nắng để đứng, rồi móc từ túi quần ra một bao thuốc, rút lấy một điếu ngậm lên miệng.

Anh lần tay khắp người để tìm bật lửa nhưng không thấy, gương mặt ngái ngủ lúc này mới lộ ra vài phần tỉnh táo, kèm theo đó là vẻ bực bội hiện rõ.

Cùng lúc đó, dì lao công cũng đã đọc được mấy chữ to trên áp phích:

«Tuyển thành viên đội tuyển LOL – Biến ước mơ Esports thành hiện thực!»

"Cái gì cơ? Đội tuyển? Điện tử... khắc kỹ* là cái gì đấy?"

(*Chỗ này dì lao công nhìn lộn cụm từ 电子竞技 - thể thao điện tử thành từ 电子克技 - điện tử khắc kỹ)

Dì lao công đứng khá xa, đọc chữ được chữ mất.

Trì Mộ ngậm điếu thuốc, giọng uể oải đáp:

"Không phải "khắc kỹ", là thể thao điện tử, chơi game ấy." Anh ngừng một chút rồi nói tiếp: "Đội tuyển tức là mấy người chơi game chung một nhóm."

Dì lao công à một tiếng:

"Ra là chơi game hả? Còn tưởng là chuyện gì to tát. Nói chứ mấy đứa con nít mấy đứa, trẻ không lo học, suốt ngày chỉ biết dán mặt vô máy tính. Cháu tôi cũng vậy đó, mới lớp 4 mà cận hơn 5 độ rồi, sau này tính sao đây trời..."

Trì Mộ đứng ở cửa, tai nghe tai không, chẳng buồn phản bác. Từ tấm bạt che nắng trên đầu, ánh nắng vàng rực rỡ rơi xuống, chỉ cách mắt anh chưa đầy nửa phân. Lá cây xào xạc khẽ lay, làn gió ấm thoảng qua hất mớ tóc lòa xòa trước trán, để lộ gương mặt thiếu niên thanh tú, đường nét nhẹ nhàng mà ưa nhìn.

"Ba mẹ nó thì bận đi làm hết, chỉ có mình tôi trông. Mà cậu coi, tôi còn phải ra ngoài kiếm sống, vừa làm vừa lo đi chợ nấu cơm giặt giũ cho đứa nhỏ, cậu nói xem tôi có khổ không?" Có lẽ vì hiếm khi có người chịu nghe, dì lao công thao thao bất tuyệt, trút hết mọi ấm ức trong lòng.

Trì Mộ đứng lâu nên chân bắt đầu tê.

Mấy đứa nghiện net như anh, ngày đêm đảo lộn, ngồi lì bên máy tính, cơm nước qua loa, chẳng tập tành gì, thân thể toàn kiểu nửa sống nửa chết.

Như hôm nay, chỉ việc nhìn thấy mặt trời lúc 10 giờ sáng thôi cũng đã là chuyện hiếm gặp đối với Trì Mộ.

"Cậu ra ngoài làm gì thế? Chỉ có mỗi cái việc dán áp phích, mà cậu cũng làm tới nỗi người ta gần như mất mặt... Cái quái gì đây?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...