Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 50: Em đi đi

Bùi Trân Ánh nhất thời nổi nóng, thành ra hai người cãi nhau to một trận. Bùi Trân Ánh nhất quyết phản đối chuyện Đại Huy ở chung với Trương Huệ Mẫn, lấy lí do vì nam nữ bất tiện. Đại Huy liền phản bác:

- Nếu đã nói đến giới tính, tôi thấy ở chung với anh còn bất tiện hơn! Chúng ta vốn chỉ là bạn cũ, anh lại cứ hết lần này đến lần khác vô duyên vô cớ làm chuyện đó với tôi. Tôi không phải anh mà Huệ Mẫn lại càng không! Chúng tôi sống chung tốt hơn vạn lần sống cùng anh.

Bùi Trân Ánh lập tức cứng họng. Đúng là với những việc anh đã làm thì anh không có tư cách gì mà nói chuyện đó với cậu. Nhưng anh làm như thế đều vì trong lòng anh có cậu!

- Huy Huy, tôi không phải muốn chèn ép hay đùa giỡn em. Tôi là vì...

- Vì anh thích tôi? - Đại Huy đột ngột ngắt lời.

- Em... Em đã biết... - Bùi Trân Ánh có chút sửng sốt.

Đại Huy nhếch môi cười, cậu làm sao có thể không biết. Anh thích cậu, nói một cách đầy đủ là thích thân thể của cậu, thích đùa giỡn cậu, thích nhìn cậu vì anh mà luống cuống, mà đau khổ. Từ khi mới quen nhau, cậu đã biết rồi, chỉ là đôi khi vẫn muốn tự lừa mình...

- Nếu em đã biết, tại sao còn muốn rời xa anh? Tại sao không ở bên cạnh anh? - Bùi Trân Ánh thấy cậu không nói gì, sốt ruột hỏi.

- Bùi Trân Ánh , anh thích tôi, nhưng, tôi không thích anh. - Cậu nhìn thẳng mắt anh mà nói, hoàn toàn là lời thật lòng - Tôi không thích anh, anh có hiểu không? Tôi chỉ muốn rời xa anh thôi! Ở bên cạnh anh, tôi chỉ toàn gặp rắc rối.

Nếu như cậu chỉ đơn thuần là thích anh thì sẽ không chịu giày vò đến vậy. Cậu đây là đã quá yêu anh rồi... yêu đến mức không còn dám nghĩ tới anh, không dám lại gần anh, sợ anh sẽ khiến mình rơi vào trầm luân không thoát ra được. Anh chưa bao giờ cho cậu một lời khẳng định chắc chắn mà chỉ toàn ái muội lập lờ. Anh đã cùng cậu như vậy qua bao nhiêu thời gian, đến cùng chỉ có ba chữ: Tôi thích cậu. Chữ "thích" ấy, vào hơn hai năm trước, anh đã nói ra sau đêm đầu phát sinh quan hệ, cậu đã hiểu nó rõ lắm, triệt để lắm rồi.

Bùi Trân Ánh trong phút chốc cảm thấy như mình vừa bị đạp xuống từ một đỉnh núi cao mấy nghìn mét, không còn ý thức được bất kỳ xảy ra xung quanh nữa. Cậu không thích anh sao? Muốn rời xa anh để khỏi vướng vào rắc rối sao? Rõ ràng Mã Tiểu Ny đã nói cậu chính miệng thừa nhận thích anh, còn đau khổ vì anh không đáp lại cậu. Bây giờ thì sao? Chính tai anh nghe cậu nói rằng cậu hoàn toàn không thích anh! Bảo anh phải làm thế nào bây giờ? Dựa vào những biểu hiện của cậu khi sống cùng anh, Bùi Trân Ánh vẫn luôn tự tin trong lòng cậu có tình cảm với anh. Lẽ nào... là anh đoán sai rồi sao? Lẽ nào... cậu thuận theo anh chỉ vì không kháng cự được anh, vì áy náy anh giúp đỡ cậu mà cậu không thể đền đáp sao?

- Huy Huy... Em nói là... em không thích anh?

- Phải! Tôi thật sự không thích anh. Tôi không phải đã nói nhiều lần rồi sao?

- Em...

Bùi Trân Ánh vốn định nói tiếp, anh không tin cậu đang nói thật, nhưng dưới nhà lại có tiếng gọi của chị giúp việc: - Cậu chủ! Có điện thoại tìm cậu!

Anh không thể làm gì khác hơn là tạm gác chuyện này lại, quay lưng đi xuống dưới lầu.

Đại Huy âm thầm thở dài... Với tính cách của Bùi Trân Ánh , chuyện này chắc chắn chưa thể xong được. Cho dù cậu đã nói không thích anh, nhưng không có nghĩa là anh sẽ buông tha cậu. Chuyện này cậu hiểu rất rõ... Nhưng dù thế nào lần này cậu cũng không nhượng bộ nữa đâu. Cậu và anh dây dưa quá lâu rồi, sớm cắt đứt ngày nào hay ngày ấy, miễn cho cậu cứ phải vì thế mà đau khổ buồn bã.

Đã chuẩn bị để mấy ngày sau đều phải đối mặt đấu tranh với Bùi Trân Ánh , nhưng sự thật lại trái ngược hoàn toàn với những gì cậu dự đoán. Từ sau buổi sáng hôm đó, Bùi Trân Ánh gần như không gặp mặt cậu. Anh để cậu ở nhà một mình, còn bản thân thì đi suốt cả ngày, đến đêm cũng hiếm khi về. Mà thường là về lúc đã rất khuya. Cậu hỏi người làm thì chỉ thấy nói là anh về nhà của ba mình có việc, còn là việc gì thì họ không biết. Đại Huy tuy có chút để ý quan tâm, nhưng dù sao cũng chẳng phải chuyện của cậu, cậu không muốn can dự vào làm gì. Anh không có ở nhà cũng tốt, cậu có thể dọn đi bất cứ lúc nào, không sợ đụng phải sự ngăn cản của anh.

Hết một tuần, thân thể cậu hoàn toàn khôi phục, quán cà phê của Mã Tiểu Ny cũng đã khai trương lại rồi, cho nên hiện tại là thời điểm thích hợp. Buổi sáng, cậu thu dọn đồ đạc, xách túi đồ chầm chậm đi xuống phòng khách, lại bất ngờ thấy Bùi Trân Ánh ngồi ở sofa, vẻ mặt phờ phạc mệt mỏi, giống như đã lâu không có một giấc ngủ ngon. Bước chân cậu không tự chủ được thả chậm lại, đi đến, ngồi xuống ghế bên cạnh, khẽ gọi:

- Học trưởng!

Bùi Trân Ánh vốn đang cúi đầu, nghe được hơi ngước lên, nhìn cậu rồi lại nhìn túi đồ cậu để bên chân, há miệng định nói gì đó, nhưng lại nuốt ngược trở vào. Cuối cùng, chỉ hỏi một câu ngắn, giọng nghe vô cùng suy yếu:

- Em vẫn muốn đi?

- Phải! - Đại Huy gật đầu - Cảm ơn anh thời gian qua giúp đỡ tôi. Nhưng tôi thực sự không muốn chúng ta có bất cứ quan hệ mập mờ nào nữa. Hi vọng là anh hiểu.

- Ừ - Hai tay Bùi Trân Ánh đan vào nhau, chống cằm. Trong ánh mắt anh mơ hồ chứa đựng bi thương cùng bất lực - Em đi đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...