Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 40: Lỗi lầm

Đại Huy bị đè khó chịu, ra sức chống cự lại:

- Anh làm gì thế hả? Mau buông ra!

- Tại sao em luôn không chịu hiểu cho tôi? - Bùi Trân Ánh gắt gao kìm giữ cậu. Cậu thông minh, cậu biết cách nhìn người, có thể nhìn thấu người ta qua vài lần tiếp xúc ngắn ngủi. Nhưng vì sao, vì sao cậu quen anh lâu như vậy rồi mà vẫn không hiểu được tình cảm anh dành cho cậu? Là do anh thể hiện sai cách hay do cậu biết mà giả vờ như không để trốn tránh?

- Tôi không hiểu anh? Đúng! Tôi vốn không thể hiểu anh và tôi cũng không muốn hiểu anh! - Đại Huy bi phẫn, nước mắt dâng trào - Anh đối với tôi lúc nào cũng đùa giỡn, như gần như xa, luôn khiến cho tôi ảo tưởng đủ thứ. Trước đây tôi mê muội mắc vào cái bẫy của anh, bây giờ thì đừng mong! Chuyện của chúng ta sớm đã kết thúc rồi!

- Vậy tại sao ngày đó ở bệnh viện em lại có thái độ như thế? - Bùi Trân Ánh truy vấn. Anh không tin cậu không còn tình cảm với anh. Nếu đó là sự thật, hẳn là cậu đã không ôm anh mà khóc một cách thương tâm như thế.

- Đó là vì tôi còn hy vọng với anh! - Đại Huy cảm giác cổ họng mình nghẹn ứ - Nhưng khi Trình Nhã Văn xuất hiện, tôi đã nhận ra, chúng ta thực sự hết rồi!

Trình Nhã Văn xinh đẹp, lại có tiền có thế, đứng bên anh thật xứng đôi biết bao. Hơn nữa, cô ấy có thể cho Bùi Trân Ánh thứ mà Đại Huy không thể cho: một gia đình bình thường với những đứa con đáng yêu và sự ngưỡng mộ của người ngoài. Tình yêu giữa những người đồng giới ư? Chưa nhắc đến chuyện xã hội có công nhận hay không, ngay cả bản thân đồng tính luyến cũng không coi trọng tình cảm mình có được. Đa phần những mối tình như thế đều xuất phát từ nhu cầu sinh lý, chóng vánh sớm nở tối tàn, có mấy ai được lâu bền? Nhất là khi, khoảng cách giữa hai người lại quá xa...

Bùi Trân Ánhnghe cậu nói xong, cảm giác máu toàn thân đều dồn ngược lên não, vô cùng tức giận. Cái gì mà khi Trình Nhã Văn xuất hiện? Cậu lại có thể vì một cô gái xa lạ mới tiếp xúc chưa được bao lâu mà vứt bỏ tất cả những gì hai người đã có trong quá khứ hay sao? Anh biết chuyện trước kia là anh sai, nhưng từ sau khi quay về thái độ của anh đã thay đổi rất nhiều rồi mà. Anh không sỗ sàng bức ép cậu, không ghen tuông mù quáng, luôn cho cậu cảm giác tự do thoải mái khi ở gần mình, cậu rốt cuộc còn muốn thế nào nữa? Tại sao lại đi thích Trình Nhã Văn?

- Học trưởng, anh vĩnh viễn cũng chỉ có thể là học trưởng của tôi thôi. Chúng ta không còn gì nữa rồi. - Đại Huy buồn buồn nói, quay mặt đi không muốn nhìn anh.

Bùi Trân Ánhnháy mắt bùng nổ, không còn đủ tỉnh táo để suy xét thiệt hơn đúng sai gì nữa. Anh lúc này, chỉ muốn chứng minh cho cậu thấy anh đối với cậu cuồng nhiệt thế nào, khát khao thế nào. Anh không cho phép cậu vì một cô gái mà gạt anh sang một bên, chưa kể, cô ta căn bản không yêu cậu...

Bùi Trân Ánh một tay mạnh mẽ kéo quần áo của cậu ra, cúi người loạn hôn từ môi xuống đến cổ, ngực của Đại Huy. Hương vị quen thuộc đã lâu không được nếm lại làm lửa dục trong người anh thoáng chốc cháy bùng lên, thiêu đốt toàn thân khô nóng, nhất là nơi nào đó đã trướng lên kia.

Đại Huy một mực giãy dụa, tránh né, không ngừng đẩy anh ra.

- Học trưởng! Bùi Trân Ánh! Anh làm cái gì thế hả? Anh điên à? Mau tránh ra! Tôi không muốn!

Bùi Trân Ánhmặc kệ cậu kêu gào loạn đả, vẫn tiếp tục điên cuồng ngấu nghiến từng tấc da thịt của cậu. Quần áo bây giờ hoàn toàn đã bị lột sạch, vứt vương vãi trên sàn xe, trên ghế,.. Thân thể mảnh mai trắng nõn của cậu toàn bộ phơi bày trước mắt anh, khiến con ngươi anh cũng như bốc cháy, chỉ hận không thể một ngụm nuốt cậu vào bụng.

Bàn tay Bùi Trân Ánhbắt đầu di chuyển xuống, nắm lấy bộ vị kia của cậu, mạnh mẽ ma sát. Đại Huy ngửa cổ, thở ra từng trận, cả cơ thể vì bị khoái cảm kích thích mà run rẩy đến lợi hại, sức lực kháng cự cũng yếu đi rất nhiều. Đã quá lâu không thân thiết, thân thể trở nên vô cùng nhạy cảm, chỉ trong khoảnh khắc gần như đã bị Bùi Trân Ánhchinh phục. Có điều, lý trí cậu vẫn mạnh mẽ chống lại. Trước đây đã phạm sai lầm rồi, bây giờ không thể lại thế nữa.

- Bùi Trân Ánh... ưm... anh mau... mau buông ra cho tôi... ưm... a...

Bùi Trân Ánhghé sát vào tai cậu, chậm rãi cắn mút vành tai mê hoặc, giọng nói khàn khàn mang theo hơi thở nóng rực phả vào từng trận:

- Nói nữa đi! Em có biết tiếng rên rỉ của em khiến cho người khác không thể đứng đắn được hay không? Hửm?

Sau đó, từ vành tai, Bùi Trân Ánh đổi mục tiêu, chuyển xuống gặm cắn điểm hồng anh trước ngực cậu, hài lòng nhìn chúng dưới động tác của mình mà biến màu đỏ tươi, dựng thẳng kiều diễm động lòng người.

- Ưm... ha... anh... anh mau... mau dừng lại... nếu không... nếu không tôi... a... - Đại Huy dù cố kìm nén vẫn không thể ngăn chặn tiếng kêu rên đầy dâm mỹ vọt ra khỏi miệng mà nói chuyện bình thường được. Bùi Trân Ánh quá quen thuộc với cơ thể cậu, anh biết rõ tấn công vào chỗ nào sẽ khiến cậu không thể kháng cự.

- Em làm sao? Em sẽ làm sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...