Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: Hẹn hò

Ánh nắng chiều từ từ bò lên giữa không trung, mặt trời như ẩn như hiện giữa các đám mây, ánh sáng ôn hòa xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong chung cư, trong thư phòng le lói ánh đèn bàn, nam nhân thả lỏng người trên ghế dựa, tháo mắt kính xoa xoa hốc mắt chua xót.

Cả một buổi trưa liên tục làm việc, nam nhân chuyển máy tính sang chế độ sleep nghỉ ngơi một lát, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã sắp đến thiếu niên về nhà, vì thế liền đứng dậy đi ra ngoài.

Công việc trong nước có thể làm online đều chuyển thành online, nếu cần phải tham dự thì sẽ bay về một chuyến, khoảng thời gian này công việc vội vàng, ngày mai là có thể bắt đầu rút ra thời gian ở bên cạnh thiếu niên.

Nam nhân trong lòng một trận vui sướng, tay chân thoăn thoắt chuẩn bị cơm chiều, chờ Lâm Thanh trở về rửa tay là có thể ăn liền.

Hai người lại quay trở về tình trạng trước đây nhưng khác chính là tính tình nam nhân dường như có chút thay đổi, trong khoảng thời gian này hắn chuyên chú với công việc, hai người cũng không giao tiếp nhiều.

Mỗi ngày rửa chén nấu cơm, ngẫu nhiên sẽ tạo một vài ngạc nhiên nhỏ, Lâm Thanh cũng đã quen cuộc sống mỗi ngày ở nhà nói tiếng Trung, bên ngoài nói tiếng Anh.

So với lúc trước nhà cửa lạnh băng, hiện tại nhìn thấy nam nhân trong phòng bếp bận rộn, ánh đèn sáng trưng, xung quanh tràn ngập hơi thở gia đình làm cậu cảm giác nếu tiếp tục như vậy cũng không phải không được.

Hôm nay trên đường Lâm Thanh trở về đã ghé qua siêu thị, mua một ít xương sườn, cậu muốn ăn canh xương sườn hầm củ sen do nam nhân làm nhưng lại không muốn mở miệng nói, nhưng cậu có cách, chỉ cần đem nguyên liệu của món cậu muốn ăn bỏ trong tủ lạnh, ngày hôm sau bảo đảm sẽ nhìn thấy nó trên bàn cơm.

Xem như là sự ăn ý hiếm hoi giữa hai người......

Lâm Thanh đem xương sườn bỏ vào tủ lạnh, rửa tay xong thong thả ung dung ngồi trên bàn chờ, chuẩn bị ăn cơm, nam nhân manh canh ra, nhìn thấy Lâm Thanh đã ngồi ngay ngắn, mặt mày thả lỏng cười nói, "Mấy ngày nay có chút vội, vẫn luôn không có thời gian cùng em, ngày mai chúng ta đi ra ngoài chơi được không?"

Vừa vặn ngày mai trường học cũng cho nghỉ, nam nhân đúng là tính toán tốt, đem tất cả công việc hoàn tất vào hôm nay.

"Chơi? Chơi cái gì? Đi nơi đâu chơi?" Lâm Thanh ăn cơm, lời nói mơ hồ không rõ, đừng trách cậu nói như vậy, thật sự không biết có gì hay để chơi a.

Nam nhân đưa tay múc cho cậu chén canh, "Em muốn đi đâu? Công viên giải trí? Cũng được, mấy bạn nhỏ ở tuổi em đều thích đi đến đó." Trong giọng nói mang theo chút nghiền ngẫm trêu đùa.

Lâm Thanh dừng lại, ngẩng đầu liếc hắn một cái, nuốt đồ ăn trong miệng xuống rồi mới nói,"Nhìn không ra ông cũng trẻ con vậy đấy." Lời nói trong ngoài đều lộ vẻ trào phúng.

Nam nhân cười cười vừa định nói gì đó liền nghe thiếu niên tiếp tục nói, "Được đó, đi."

Vì thế ngày hôm sau, hai người sáng sớm lái xe 2 tiếng đồng hồ tới công viên giải trí được ưa thích nhất, khoảnh khắc bước vào cửa Lâm Thanh liền hối hận, đúng là tự tìm khó chịu cho mình, dậy sớm thì thôi đi, dù sao cũng không phải mình lái xe. Nhưng chủ yếu là tới đây làm gì a, Lâm Thanh nhìn đứa bé vui vẻ hoan hô chạy ngang qua cùng với cha mẹ phía sau vẻ mặt ân ái, toàn thân tản ra hơi thở hạnh phúc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...