Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 16: Phát triển ngoài dự liệu

Trong khoảng thời gian này, Lâm Thanh một mình sinh hoạt, cảm giác giống như lại trở về trước đây, chỉ có một chút khác biệt, cậu thỉnh thoảng sẽ nhớ tới Cố Cảnh Diên.

Lâm Nguyện an bài cho cậu một ngôi trường học tư thục, không khí hoàn toàn khác biệt với trường học trong nước, Lâm Thanh lúc đầu cũng không quen nhưng gần đây đã chậm rãi thích ứng, cuối cùng, chuyện mà cậu am hiểu nhất chính là thích ứng với hoàn cảnh.

Bảo mẫu ở nhà cùng cậu bất đồng ngôn ngữ nhưng lại ôn nhu thích nói chuyện, tiếng của Lâm Thanh có thể tiến bộ nhanh như vậy cũng là nhờ có cô.

Hôm nay sau khi tan học, lúc Lâm Thanh đi ngang qua một cây phong, đột nhiên một con mèo tam thể từ trên cây nhảy xuống xuất hiện ở trước mặt cậu, nhìn thấy Lâm Thanh nó liền thản nhiên đi tới nằm trên đất, lộ ra cái bụng trắng hếu làm nũng.

Đây không phải lần đầu tiên Lâm Thanh thấy nó, hiếm lắm ở nơi đất khách quê người này mới có thể nhìn thấy một diện mạo quen thuộc, cho dù chỉ là một con mèo, tầm mắt Lâm Thanh cũng không nhịn được đuổi theo nó.

Con mèo này rất quen hơi người, Lâm Thanh sau vài lần đút đồ ăn, nó hiện tại đã quen làm nũng với Lâm Thanh, mỗi lần Lâm Thanh đi ngang qua đều sẽ nhìn thấy nó, nó có vẻ là có người nuôi, thân hình tròn trịa, màu lông mượt mà, không giống với mèo bình thường lang thang bên ngoài.

Đó là lí do tại sao Lâm Thanh tuy rằng rất thích nó nhưng vẫn không dám lỗ mãng đem nó ôm đi, chỉ là tình cờ gặp được thì chơi đùa với nó một lát, đút một chút đồ ăn vặt.

Hôm nay cũng thế, Lâm Thanh nửa ngồi xổm dùng tay nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa cằm nó, mèo nhỏ thoải mái phát ra tiềng gru gru, Lâm Thanh không nhịn được cười cười.

Thiếu niên khuôn mặt thanh tú khóe miệng hơi cong lên, lá vàng nhẹ nhàng rơi dưới tàng cây, cùng nhau trở thành một bức họa tuyệt đẹp, dừng trong mắt nam nhân không khác gì tuyệt tác.

"Thanh Thanh", nam nhân ôn nhu gọi tên thiếu niên, chung quanh là tiếng học sinh ra về ồn ào cùng nhau đùa giỡn, nhưng ngôn ngữ quen thuộc vẫn rõ ràng truyền vào trong tai thiếu niên.

Lâm Thanh ngẩng đầu nhìn lại, lá cây vàng nhạt như lông chim bay xuống, nhiễu loạn đôi mắt người qua đường nhưng thân hình thon dài đĩnh bạt của nam nhân lại chính xác rơi vào trong mắt thiếu niên.

Bàn tay đang vuốt ve của Lâm Thanh dừng lại, khiến mèo con bất mãn kêu meo meo nhưng ánh mắt của Lâm Thanh lại không dành cho nó một chút nào, cậu đứng thẳng dậy ngây ngốc nhìn chằm chằm người trước mắt.

Chỉ mấy tháng không gặp, trong lòng thiếu niên không ngừng trào ra những cảm xúc phức tạp, có khiếp sợ, có nghi hoặc, còn có một tia ủy khuất, giống như là bé con ở bên ngoài bị khi dễ, gặp được người thân trong nhà đến đón.

Lâm Thanh trong lòng suy nghĩ rất nhiều, thân thể lại không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nhân đi về phía mình, sau đó bị hắn ôm vào trong lòng.

Nam nhân ôm rất chặt, giống như muốn đem thiếu niên nhét vào trong ngực, đầu Lâm Thanh chôn vào bả vai rộng lớn của nam nhân, cảm nhận hương vị quen thuộc trên người hắn, môi khẽ nhếch, "Sao ông lại ở chỗ này?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...