Chap 17: 17
Muốn đi xuyên qua đáy biển đến Thần Quốc, phải đi qua một đường hầm. Bình thường, đường hầm này luôn được đóng chặt, chỉ đến lúc trăng rằm, truyền vào một lượng lớn thần lực mới có thể mở nó ra. Phải chờ hơn mười ngày nữa mới tới đêm trăng rằm, trong khoảng thời gian đó, tình hình của Ngu Dung cũng có sự biến đổi bất ngờ.
Không tới 2 tuần lễ, Ngu Dung đã từ thích ngủ biến thành ngủ mê man, một ngày có 24 tiếng, cậu ngủ đến tận 20 tiếng, ngay cả ăn cơm cũng sẽ vừa ngậm thức ăn vừa ngủ. Cùng lúc đó, thân thể của cậu gầy đi nhanh chóng, da thịt vốn mềm dẻo cũng biến thành da bọc xương, xương sườn trước ngực hiện rõ ra bên ngoài, da cũng biến thành màu nâu xanh không khỏe mạnh.
"Ta. . . Không phải ta sắp chết chứ?" Ngu Dung nằm ở trong ngực Kraken nói. Cho dù thần kinh của cậu rất thô, cũng phát hiện cơ thể của mình có cái gì đó không đúng. Cậu hoàn toàn không cách nào khống chế được bản thân, thân thể tự động bật cơ chế bảo vệ cơ thể bằng cách ngủ say để giảm đi năng lượng tiêu hao đến mức tối thiểu.
"Anh sẽ không để cho em có việc đâu. Ngủ đi, tình yêu của anh. Chờ đến lúc em tỉnh lại, chúng ta đã đến nơi." Kraken đem thân thể của mình biến lớn lên, gấp mấy lần bộ dạng lúc bình thường, đem mấy cái xúc tu của mình bao bọc thật chặt thân thể Ngu Dung lại. Hắn không dám chắc chắn với tình huống hiện giờ của Ngu Dung, liệu có thể an toàn vượt qua đường hầm này hay không nữa.
Đường hầm này là cánh cửa thông nhau giữa vương quốc thần linh với trái đất, năng lượng cùng kết cấu bên trong, sợ rằng ngay cả cha hắn cũng không hiểu cách nó vận hành như thế nào.
Kraken cảm thấy thân thể mình bị một lực lớn ép chặt lại, hắn dùng sức xông về phía trước, thoáng một cái liền ra khỏi cửa đường hầm. Phía sau cánh cửa đường hầm, khác với đáy biển sâu tối đen như mực ở Địa Cầu, thế giới nơi đây đều là một màu lam nhạt trong suốt. Nước biển ở nơi đây sạch vô cùng, không giống như đại dương bị ô nhiễm nghiêm trọng ở Địa Cầu. Quan trọng hơn là, thế giới này tràn đầy ma lực, cho dù không có đức tin của các tín đồ, bọn họ cũng có thể thông qua việc ngồi thiền để gia tăng sức mạnh.
Nếu như hiện tại Ngu Dung còn thanh tỉnh, nhất định sẽ cảm thấy rất vui mừng cùng mới lạ khi nhìn thấy thế giới kỳ diệu này, đáng tiếc chính là hiện tại cậu lại lâm vào giấc ngủ mê man. Nhưng cũng may mắn là ở thế giới này, chỗ nào cũng có ma lực, cùng với nguyên tố nước tinh khiết ở đây vô cùng phong phú, nên có thể bổ sung một phần sức lực cho thân thể đang suy yếu của Ngu Dung, làm cho tình trạng cơ thể cậu không tiếp tục chuyển xấu đi.
Kraken buông xúc tua ra, quan sát thấy chân mày Ngu Dung dãn ra, sức mạnh trong cơ thể cũng bắt đầu trở nên cân bằnglại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, trở lại Thần Quốc quả nhiên là một sự lựa chọn chính xác , nếu tình huống đã ổn định, kế tiếp chính là phải tìm ra nguyên nhân làm Ngu Dung bị tiêu hao năng lượng.
"Ể? Đây không phải là Krakentos Điện hạ sao? Krakentos đại nhân, lâu quá không. . ." gặp. . .
Mặc dù đường hầm này rất ít khi được sử dụng tới, nhưng Poseidon vẫn phái người đến canh giữ ở đây, dù sao đầu bên kia của đường hầm này là địa bàn của một nhóm các vị thần khác, ai mà biết một ngày đẹp trời nào đó, bọn họ có thể lên cơn điên mà xông qua gây chiến với bên này hay không? Phiên gác hôm nay là của một tiểu hải quái đầu tôm, đang đứng buồn chán một mình, bỗng nhiên cửa đường hầm phát sáng, sau đó là sự xuất hiện của một con hải quái vô cùng quen thuộc, nhưng hắn còn chưa kịp chào hỏi xong, Krakentos đã lao nhanh về phía trước, biến mất tăm.
Bình luận