Chap 2: Tuyệt sắc quốc sư - Chương 1
Sáu năm sau
Gió xuân lướt nhẹ qua, trăm hoa đua sắc thắm. Trong hoàng cung giăng đèn kết hoa, một mảnh hân hoan vui sướng. Hôm nay là ngày Thái tử điện hạ tròn mười sáu tuổi, chính là lễ thành nhân, hoàng cung từ trên xuống dưới mấy trăm cung nữ không ngừng tất bật suốt nửa tháng nay, tất cả là vì đại điển chúc mừng long trọng của đất nước này.
Vì ngày hôm nay, Hoàng hậu nương nương từ sáng sớm cũng đã tới đại điện giám sát.
Thiếp thân cung nữ của hoàng hậu là Tiểu Thanh cũng đi theo dìu nàng ngồi xuống phượng y (ghế của hoàng hậu).
"Thái tử đã thức dậy chưa?" Hoàng hậu ôn nhu hỏi cung nữ chuyên hầu hạ Thái tử.
"Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, Thái tử từ sáng sớm đã đi rồi, người tới Tử Vân tự bái kiến quốc sư."
"Bổn cung biết rồi, ngươi lui xuống trước đi. Chờ Thái tử về thì bảo lập tức đến gặp bổn cung."
"Dạ."
Hoàng hậu khẽ nhăn đôi mày thanh tú, hỏi thị nữ đã làm bạn với nàng nhiều năm, "Tiểu Thanh, vì sao Thái tử mới sáng sớm đã đi tìm quốc sư? Lại là trong ngày trọng yếu thế này?"
Tiểu Thanh cá tính cương trực hoạt bát, đối với chủ tử của mình lại hết mực trung thành tận tâm, luôn luôn có hỏi liền đáp, nghe vậy chỉ cười cười nói, "Nô tỳ cảm thấy Thái tử mặc dù thái độ đối với quốc sư luôn tỏ ra lãnh đạm, nhưng đáy lòng khẳng định là rất quan tâm. Nếu không thì sao mấy năm qua, cứ dăm ba ngày người lại chạy đến Tử Vân tự?"
"Ôi, Dật nhi đứa nhỏ này, cá tính thật sự cũng quá kỳ lạ rồi. Tĩnh Huyền đại sư vì nó mà phải chịu không biết bao nhiêu đau khổ, thế nhưng nó lúc nào cũng cau có lạnh nhạt với người ta." Vân phi hôm nay mặc dù đã ngồi lên ngôi hoàng hậu cao quý, nhưng nàng vẫn vô cùng cảm động và nhớ nhung chuyện trước đây Tĩnh Huyền đại sư đã giúp bọn họ một nhà được đoàn viên, bởi vậy nàng đối với quốc sư vô cùng tôn trọng.
"Chuyện này cũng không thể trách Thái tử điện hạ được, người không biết thì không có tội, nếu không, hay là nương nương cứ trực tiếp nói cho điện hạ biết mọi chuyện không phải là tốt rồi sao?"
"Bổn cung cũng muốn thế, nhưng Quốc sư cùng Vân Không đạo sĩ đã hết mực dặn dò, nếu như miễn cưỡng thức tỉnh trí nhớ kiếp trước của Thái tử, đối với kiếp này của nó không có lợi. Ôi, hết thảy đành thuận theo thiên ý vậy."
Tiểu Thanh khẽ bĩu môi, "Thật cũng không sao hiểu nổi điện hạ nữa. Tĩnh Huyền đại sư người thì đẹp như vậy, đối với điện hạ lại tốt vô cùng. Từ nhỏ đến lớn, quốc sư lúc nào cũng yêu cầu tất cả y phục đồ dùng của Thái tử, mọi thứ đều phải mang vào Tử Vân tự, để cho ngài nhất nhất cầu phúc mới thôi. Đại sư từ bi thiện lương như vậy, điện hạ vì sao lại cứ thích tìm ngài ấy để gây phiền phức chứ?"
"Bổn cung cũng không hiểu nổi. Chẳng lẽ kiếp trước bọn họ từng có gút mắc gì đó... "
Tử Vân tự, tông miếu của hoàng thất thiêng liêng.
Tại nội viên nghiêm cấm ngoại nhân ra vào, cũng là nơi quốc sư tu hành, nhưng giờ phút này đang diễn ra một màn kinh thế hãi tục... Thái tử điện hạ đang ngồi ngay ngắn trên ghế, vạt áo hất cao, mà người được dân chúng cả nước từ trên xuống dưới nhất mực kính trọng – Tĩnh Huyền đại sư, lại đang quỳ gối giữa hai chân Thái tử, vì y mà khẩu giao.
Bình luận