Chap 11: Phần 9
"A a... "
Tĩnh Huyền vẫn ý thức được mình thân là đệ tử phật môn, nhưng lại liên tiếp phạm vào sắc giới, tội không thể dung thứ.
Hôm nay bị thái tử hung hăng mắng chửi, ngược lại khiến cho đáy lòng hắn cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều, nỗi thống khổ mà thân thể đang phải gánh chịu bỗng nhiên sinh ra một trận khoái ý không sao hiểu nổi!
Dùng sức! Lại dùng lực đánh ta! Hãy nghiêm khắc trừng phạt thân thể dâm loạn vô sỉ này của Tĩnh Huyền đi!
Quốc sư bị đánh cho toàn thân mềm yếu, dâm dịch văng khắp nơi, nước mắt tèm lem đầy mặt!
Nơi sâu nhất trong cơ thể lại ngứa ngáy không chịu nổi, khiến cho hắn không biết thẹn mà dùng hết sức banh mở hai cánh mông thật to, nửa ngồi nửa đứng đưa lưng về phía nam nhân, dùng cái miệng nhỏ nhắn bên dưới để ở ngay trên côn thịt to lớn mà kiên quyết ngồi xuống...
Ô ô...
Khoái cảm mất hồn khiến cho hai người đều đồng thời ngẩng đầu lên hít sâu một hơi đầy thỏa mãn!
Hoàng Phủ Dật thở hổn hển, nắm chặt vòng eo mềm mại của hắn, dùng sức mà đâm thật sâu vào bên trong.
A a..... đâm chết ta rồi!
Cả người Tĩnh Huyền vặn vẹo, cảm giác được dương khối thật lớn của nam nhân đang đâm thẳng vào trong cơ thể như muốn đâm nát cúc huyệt của mình. Đóa hoa mỹ lệ trong cơn sợ hãi mà vô thức co rút, đem hung khí thô to kia cắn chặt không rời!
"Ô ô... chặt quá! Quá chặt rồi! Cái mông dâm đãng này sắp nuốt sống ta mất!"
Hoàng Phủ Dật cúi đầu cắn lên cần cổ trắng nõn non mềm của Tĩnh Huyền, đoạn ghé vào lỗ tai hắn dùng chất giọng khàn khàn cuồng loạn rít lên!
Khẽ đong đưa thắt lưng, Hoàng Phủ Dật điên cuồng hướng phía trên mà đâm rút liên tục, đến tận khi thống khoái mà bắn đầy long tinh nóng bỏng vào trong cái mông của quốc sư!
Cúc huyệt mẫn cảm của quốc sư nóng đến mức run rẩy không ngừng, dục vọng cấp bách muốn phát tiết nhưng lại bị phật châu gắt gao buộc chặt, không cách nào giải phóng được.
Tĩnh Huyền vô cùng đáng thương mà nức nở cầu khẩn nam nhân yêu dấu, như muốn lấy lòng mà hôn lên đôi môi y, "Ha ah... Điện hạ... van cầu người, để cho Tĩnh Huyền bắn đi... van cầu người... "
"Muốn được giải thoát cũng rất đơn giản thôi, ngươi chỉ cần nói cho bổn thái tử, có phải ngươi thích ta hay không là được?"
Tình triều mãnh liệt nếu không phát tiết, dục vọng quá mức sẽ bạo phát khiến nam căn bị thương tổn!
Tĩnh Huyền cũng không kiềm chế được những ái ý đắm say, chỉ có thể nức nở nói ra những lời chôn giấu tự đáy lòng, "A a... thích... rất thích người! Điện hạ! Van cầu người cho Tĩnh Huyền bắn đi!"
Thái tử thấy quốc sư rơi lệ, không ngừng khóc kêu, hình ảnh ý loạn tình mê tuyệt mỹ, không khỏi cả người kích động như điên, vươn đầu lưỡi nóng như lửa đáp lại sự cầu khẩn của hắn, một tay gỡ xuống phật châu đang buộc chặt lấy ngọc hành....
Bình luận