Chap 19: Phần 17
Tĩnh Huyền cố gắng né tránh sự xâm chiếm thô bạo của thái tử, nhưng thân thể hãy còn chưa hoàn toàn được giải dược nên cả người vẫn bủn rủn vô lực. Rồi rất nhanh sau đó, huyệt động của hắn cũng dần dần được buông lỏng, theo thói quen mà tiếp nhận dị vật tiến vào.
"Ưm.... a a a...."
Những lần hoan ái ngày xưa đã được khắc cốt ghi tâm trong trí nhớ của Tĩnh Huyền. Bởi vậy cho dù bây giờ hắn có không muốn thì hậu huyệt cũng tự động trở nên xốp mềm mà quấn lấy ngón tay thái tử, êm ái mà hút vào.
"Trước kia ta đã nghĩ, nếu ngươi là một xử nam, thì hậu huyệt của ngươi thích ứng nhanh thật đấy. Giờ ngẫm lại cũng thấy ta tuổi còn trẻ, chưa hiểu gì, làm sao mà mới chỉ qua một hai lần thượng ngươi lúc còn khô như vậy mà hậu huyệt đã có thể trở nên dâm đãng đến mức này được? Nói vậy, trước đây, quốc sư hẳn là đã dùng thân thể này mà hầu hạ qua không ít nam nhân nên hôm nay mới có kinh nghiệm đến vậy phải không?"
"Ngươi!" Nghe những lời lăng mạ của thái tử, đáng lẽ hắn phải cảm thấy thống hận cùng nhục nhã không thôi, nhưng sao trái tim hắn lại đau đớn thế này.
Nguyên lai... nguyên lai đây chính là những gì thái tử nghĩ về mình sao?
Dâm loạn không chịu nổi, ai cũng có thể lên giường cùng?
Đột nhiên Tĩnh Huyền cảm thấy chẳng còn điều gì cần phải nói với y, hay giải thích gì cả.
Đúng vậy.... đó không phải Dật ca, y vốn không phải Dật ca mà hắn đã từng hết lòng yêu thương.
Kiếp trước hắn đã trao tấm thân này cho Dật ca, cùng Dật ca ái dục triền miên, đối với thái tử mà nói, thân thể của hắn cũng là dơ bẩn lắm rồi.
Thái tử ngoài miệng thì dùng những từ ngữ cay độc nhất làm tổn thương Tĩnh Huyền, nhưng tận sâu trong tim y cũng cảm thấy đau đớn lắm.
Cảm thấy chính mình lại trở nên mềm lòng, thái tử càng tức giận, rút ngón tay ra khỏi hậu huyệt của quốc sư, nhìn trên đó còn lưu lại chút dịch, "Ta mới chỉ chọc ngón tay vào như vậy mà quốc sư đã trở nên dâm loạn không chịu nổi rồi, chỉ sợ rằng nếu không có côn thịt của nam nhân đâm vào, quốc sư khó lòng tĩnh tâm, tu phật cầu phúc được. Vì một lòng mong cho quốc thái dân an nên thái tử ta không còn cách nào hơn là cố gắng để hầu hạ quốc sư rồi!"
Côn thịt không chút lưu tình thẳng tiến vào trong cúc huyệt, tại cúc huyệt mà cố ý đâm chọc thô bạo, không chút nhẹ nhàng...
Huyệt động nhỏ bé bị côn thịt to lớn đột ngột đâm vào, đau đớn như bị xé rách ra, Tĩnh Huyền không nhịn nổi mà kêu lên thảm thiết!
"A a a a a a....."
Tiểu Tuyên Tử đứng ở ngoài cửa nghe thấy những thanh âm thê lương của quốc sư, cả người vô thức mà phát run, không có can đảm nghe tiếp nên phải bịt chặt tai lại.
Tiếp sau đó lại là những tiếng kêu kịch liệt hơn, thảm thiết hơn, Tiểu Tuyên Tử lo lắng đến phát khóc. Quốc sư vốn là một người có tâm hồn thiện lương, người tốt như vậy, xin thái tử hãy nhẹ tay một chút đi.
Bình luận