Chap 16: Phần 14
"Ưm."
Ngân đao nặng nề đánh trúng sau lưng thái tử khiến y lập tức phun ra một ngụm máu tươi!
"Điện hạ." Tĩnh Huyền kinh hãi kêu lên, lòng đau như cắt mà vươn tay ra, gắt gao ôm y vào lòng!
"Ta không sao, đừng khóc..." Thái tử nhìn hắn lệ tuôn không ngừng mà đau lòng nhấc tay lau đi những giọt lệ đó.
Tĩnh Huyền nội tâm rối loạn, lo lắng nói: "Điện hạ, để Tĩnh Huyền chữa thương cho người."
"Ta không sao... Ta phải tìm tên ngông cuồng kia để tính sổ với hắn."
Nhìn thái tử ngay cả đứng còn không vững mà lại muốn đi tìm người nọ để giao chiến một hồi, Tĩnh Huyền bỗng thấy vô cùng tức giận.
"Điện hạ, người không được đi đâu hết."
Lần đầu tiên thái tử thấy quốc sư tức giận với mình, không khỏi ngây ngẩn cả người.
Tĩnh Huyền sắc mặt trầm xuống, thanh âm lạnh lùng nói: "Sư bá, nơi này đành giao cho ngài, con đưa điện hạ đi trị thương."
Y Tuyết rất hiếm khi thấy được sắc mặt nóng nảy của đồ nhi, ngay lập tức vâng lời nói: "Hảo hảo, con đi nhanh đi, tiểu tử này cứ để ta xử lý."
"Cám ơn sư bá. Tiểu Tuyên Tử, chúng ta đi."
Tiểu Tuyên Tử thấy uy phong của quốc sư đối với thái tử, càng thêm sùng bái sát đất, liên tiếp gật đầu.
Chứng kiến sắc mặt quốc sư không tốt chút nào, thái tử cảm thấy có chút không ổn nên cũng không dám kiên trì lưu lại, vội vàng ngoắc ngoắc thần kiếm, nói: "Tiểu Kình, chúng ta đi thôi, lần sau chủ nhân sẽ giúp ngươi đem vợ cướp về."
Kình Nhật thần kiếm cùng Ngự Nguyệt thần đao lưu luyến khong rời mà cọ xát một chút, rồi tách nhau ra, chui vào trong vỏ kiếm của chủ nhân.
Tĩnh Huyền cũng không thèm liếc mắt nhìn nam tử tóc đỏ một cái, mang theo thái tử cùng Tiểu Tuyên Tử nhanh chóng rời đi.
"Này tiểu mĩ nhân, đi cũng phải mang ta cùng theo chứ hả!"
Nam tử tóc đỏ muốn đuổi theo, lại bị Y Tuyết vẻ mặt xấu xa chặn lại.
"Hắc hắc, bổn công tử lâu rồi không hoạt động gân cốt... Tiểu tử thối, tốt, tốt, lại chơi đùa với ta đi..."
——————————-
Vân Không đạo sĩ giải quyết xong nữ quỷ kia, sau khi trở về, phát hiện tên dâm tặc đã bị Y Tuyết đánh chạy, không khỏi tức giận đến giậm chân!
Vậy là hắn đã liên tiếp bỏ qua những hai trò đặc sắc.
"Huyền nhi, cái tên tiểu tử tóc đỏ đó đến tột cùng là ai, con có đầu mối không?"
"Tĩnh Huyền cũng không biết". Tĩnh Huyền ngồi ở bên giường, yêu thương nhìn thái tử sau khi đã qua trị thương mà ngủ thiếp đi, nhẹ giọng nói: "Con chỉ biết hắn nhất định có địa vị lớn, bằng không trên người sẽ không có nhiều bảo vật như vậy."
"Phải, Huyền nhi nói không sai. Ngự Nguyệt thần đao, người bình thường sẽ không thể khống chế được, tên tiểu tử kia khẳng định lai lịch bất phàm."
Bình luận