Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 25: 23

Xuân ý dạt dào, thật thích hợp để đi du ngoạn.

Trên đường cái, đủ loại biểu diễn mới lạ, khiến các du khách vô cùng thích thú.

Một thiếu niên xinh đẹp thanh tú, da trắng như tuyết lôi kéo một vị trung niên đạo sĩ, nghênh ngang mà đi, đã thu hút không ít ánh nhìn của mọi người.

"Này, thối đạo sĩ, sao ngươi không nói lời nào?"

Y Tuyết nhìn vẻ mặt âm trầm của hắn, trong lòng không khỏi buồn bực.

Cái tên thối đạo sĩ này làm sao thế nhỉ?

Sau khi từ Miêu Cương trở về, cái mặt hắn cứ thế hoài.

"Này, ngươi còn như thế, bổn công tử không đi với ngươi nữa đâu. Nghe nói Miêu Cương vương đã tới kinh thành, ta đi tìm hắn nói chuyện giải khuây đây."

Vân Không tức giận trừng mắt nhìn vật nhỏ vô lương tâm này.

"Ngươi thật đúng là tên đứng núi này trông núi nọ, có tân hoan là quên ngay tình cũ!"

"Tân hoan tình cũ gì chứ? Ngươi ở Miêu Cương có phải đã bị trúng tà không hả? Hay là bị trúng cổ rồi? Sao cả người âm dương quái khí, cũng chẳng chịu nói một câu cho ra hồn, cả ngày toàn nói những thứ bổn công tử không hiểu. Không thú vị, thật không thú vị."

Y Tuyết mặc dù đã sống trên đời hơn trăm năm, nhưng y luôn ở trước phật nghe kinh tu hành, mặc dù không phải là một đạo sĩ đạo mạo trang nghiêm, nhưng đối với hai chữ tình yêu thì chẳng hiểu tẹo nào.

Chứng kiến tiểu bạch miêu hoàn toàn không hiểu tâm ý của mình, Vân Không quả thực sắp bùng nổ tới nơi!

Vân Không ơi là Vân Không, không phải ngươi đã thề, tuyệt không dính vào tình ái nhân gian sao, thế nào lại đi thích cái tên tiểu Tuyết Ly vô tâm vô phế này, lại còn cả ngày theo sau cái mông người ta nữa?

Ôi, mấy năm nay tu hành, thật là uổng công.

Vân Không bi thán thầm nghĩ.

Chứng kiến vẻ mặt buồn bực của nam nhân, Y Tuyết lại càng thêm buồn bực.

Thối đạo sĩ trước kia mỗi lần thấy y là miệng cười toe toét, còn theo y đầu võ mồm, lúc đó thật vui biết bao.

Bây giờ hắn thấy y là vẻ mặt nhăn nhó, chẳng lẽ bổn công tử làm sai gì đó, đã đắc tội tới hắn rồi?

"Này, thối đạo sĩ, nếu như chúng ta là bằng hữu, thì ngươi hãy nói rõ bổn công tử đã làm việc gì có lỗi với ngươi đi. Nếu như bổn công tử sai, ta sẽ cúi đầu xin lỗi ngươi ngay, ngươi thích trừng phạt thế nào cũng được!"

Vân Không đạo sĩ không nhịn được mà sờ sờ chòm râu của mình, còn đảo đảo cặp mắt trắng dã.

Chẳng lẽ mình nên nói cho Tiểu Tuyết Ly biết nguyên nhân sao?

Vạn nhất y nghe xong lại giễu cợt mình thì làm sao bây giờ?

Nhưng không nói ra, thì với tính cách đơn thuần ngây thơ này, thì dù một trăm năm nữa, y cũng không phát hiện mình đang ghen đâu!

"Hảo! Vậy thừa cơ hội này nói cho rõ ràng vậy? Bổn đạo trưởng ghét nhất ngươi gặp cái tên Miêu Cương vương kia!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...