Chap 8: 8
Mà Cố Tu Ý dường như cũng không ngờ rằng hắn lại đi hôn gã, nhất thời biểu cảm của Cố Tu Ý trở nên tăm tối, dưới ánh nhìn chán ghét cùng kinh hãi của Tề Quân, hắn thô bạo giật lấy mái tóc đã hơi dài ra của gã và đập mạnh đầu gã vào tường gạch liên tục.
Hành vi dồn dập và mạnh bạo đến mức cái trán vốn cao đẹp không tì vết của Tề Quân bị tét ra đổ máu đầy mặt.
Tề Quân đau điếng vừa la hét vừa giãy giụa giống như con cá bị đập đầu trên thớt, lúc này gã không khác gì con cá đó " A...Thả ra! "
Gã không hiểu vì sao thằng điên này lại vô cớ nổi giận, đáng lý ra người nổi giận phải là gã mới đúng vì gã mới chính là người bị hôn mà!
Nhưng cái đầu gã lúc này quan trọng hơn, dù sao nó cũng được làm bằng da bằng thịt chứ có phải làm từ sắt thép đâu. Nếu đập liên tục như thế thì có khi Tề Quân bị chấn thương sọ não mất, để sống sót, gã hạ mình nức nở van nài cho dù Cố Tu Ý có nghe hay không " Dừng lại đi...khặc...chết tao...dừng...xin mày... "
Ấy thế mà Cố Tu Ý thật sự dừng lại không đập đầu gã nữa, đang lúc Tề Quân nghĩ mình đã thoát nạn thì Cố Tu Ý lật người gã lại đưa tay lên giáng liên hoàn những cái tát mạnh xuống mặt gã, khiến đầu gã lúc thì lệch sang bên này khi thì lệch sang bên kia tạo nên triệu chứng buồn nôn và đầu óc quay cuồng, cái mặt bị đánh sưng tấy không cử động nỗi, giọng nói cũng không thể phát ra.
Vì vậy không chỉ trán chảy máu mà mồm còn nứt toạc rỉ ra chất lỏng màu đỏ, phải ăn bao nhiêu cái tát Tề Quân cũng không nhớ rõ, chỉ biết rằng khi cái tát cuối cùng được hạ xuống thì gã đã không tỉnh táo nữa, chỉ nằm trên nền nhà tắm ẩm ướt hấp hối.
Cố Tu Ý đánh Tề Quân bất tỉnh xong tâm trí mới tỉnh táo lại, nhìn Tề Quân khó khăn hấp hối nằm trước mặt thì mắt hắn xẹt qua một tia lo lắng nho nhỏ, hắn nhấc cơ thể thê thảm của Tề Quân lên đem gã trở lại phòng ngủ và đặt lên giường.
Sau đó hắn thẩn thờ tìm bộ sơ cứu cùng thao nước ấm tới, hắn ngồi xuống bên người Tề Quân giúp gã lau chùi máu trên mặt và cơ thể, cả quá trình gã đã bất tỉnh không biết trời đất gì, mặt mũi thì tái mét do bị mất máu quá nhiều.
Nếu ban nãy Cố Tu Ý còn đánh thêm nữa thì đã trực tiếp giết gã luôn rồi, thật may là hắn tỉnh táo kịp thời.
Nhưng mà vết rách trên trán Tề Quân chỉ băng bó khử trùng đơn giản là không ổn, cũng không thể đưa gã đi bệnh viện, thế nên Cố Tu Ý liền gọi cho Dư Gia Húc, đầu dây bên kia lặp tức thông, Dư Gia Húc nói rằng nãy giờ y vẫn ở trong xe nên sẽ nhanh chóng chạy lên.
Dư Gia Húc mở cửa căn hộ, lúc này y đã khôi phục bộ dạng thành lãnh đạm như cũ, tay mang theo hộp dụng cụ y khoa của bản thân đi vào phòng ngủ. Vừa vào liền thấy thảm trạng của Tề Quân, y mỉa mai nói " Không ngờ cậu ra tay mạnh vậy đấy. "
Cố Tu Ý híp mắt cười nhạt, đứng qua một bên châm điếu thuốc " Quá khích một chút thôi. "
Không bất ngờ khi Cố Tu Ý ra tay tàn ác như vậy, vì đây là phương thức làm việc đặc thù mà hắn thường dùng, nếu không áp dụng trên người Tề Quân thì cũng sẽ được áp dụng lên những kẻ xấu số khác.
Bình luận