Chap 6: 6
Dư Gia Húc chân trần trở về nhà, quần áo y xộc xệch bẩn thỉu, trên người toả ra mùi ngai ngái của nước tiểu khai không chịu nỗi. Đó chính là tác phẩm của đám người Tề Quân. Bởi vì Cố Tu Ý quan hệ mà không bắn được nên Tề Quân liền bắt hắn tiểu vào trong người Dư Gia Húc. Nhưng sau đó cảm thấy chưa đủ vui, thế là gã ra lệnh cho một đám nam sinh cùng nhau xem y như cái bồn cầu công cộng mà tiểu lên.
Kế tiếp Tề Quân cùng đám nam sinh kia rời đi, chỉ còn lại Dư Gia Húc và Cố Tu Ý thất thần trong nhà vệ sinh trường, Cố Tu Ý hồi thần trước tiên, hắn vội vàng đi qua đỡ Dư Gia Húc lên nhưng lại bị y hất ra.
Tuy không phải do Cố Tu Ý muốn mà là bị ép buộc nhưng hắn vẫn cảm thấy cực kỳ áy náy " Thật xin lỗi... "
Dư Gia Húc đỏ mắt gào lên " Tất cả là vì cậu liên luỵ tôi! "
Cố Tu Ý ão não cúi thấp đầu, hai tay nắm chặt.
" Vụ cái áo và cả vụ việc ghê tởm này...tất cả...tất cả đều do cậu mà gã... " Dư Gia Húc giận đến mức phát khóc, y bưng kín mặt, mắt liên tục ứa nước còn miệng thì không ngừng mắng Cố Tu Ý cùng đám người Tề Quân.
" Xin lỗi...trước hết tôi đưa cậu đến bệnh viện, nếu để vết thương rách như vậy sẽ bị nhiễm trùng. " Mặc kệ Dư Gia Húc đang điên cuồng chửi mắng, Cố Tu Ý vẫn cố gắng lôi kéo muốn đỡ y dậy.
Dư Gia Húc vừa nghe thấy hai từ bệnh viện liền cười lạnh đẩy ngã hắn " Bệnh viện? Đến đó xong bảo tôi vừa bị cưỡng hiếp hả...? Còn nữa, cậu chính là người đã cưỡng hiếp tôi! "
" Tôi... " Cố Tu Ý không biết giải thích sao, cho dù là bị ép buộc thì hắn vẫn là người làm điều đó với Dư Gia Húc, không thể chối cãi.
Khoé môi Dư Gia Húc tự giễu cong lên, y vừa cúi người nhặt hai chiếc giày đang nằm lăn lốc ở hai bên vừa nói " Cậu không cần giả vờ làm người tốt làm gì, cậu vốn cũng chẳng tốt lành. Lúc trước tôi bị bắt nạt, cậu là người được xem như 'giống' tôi trong ngôi trường này mà lại chưa bao giờ giúp đỡ tôi, có thể là vì cậu sợ gặp phiền phức thì cũng dễ hiểu thôi. Sau đó là vụ cái áo...cậu chắc chắn biết Tề Quân không tìm được thủ phạm thì sẽ mang tôi ra trút giận để cậu lặng lẽ lấy mất cái áo mà không gặp vấn đề gì. Hiện tại do việc cậu thích gã bị bại lộ...nên chúng ta phải làm sự tình ghê tởm kia, tại sao vậy...rõ ràng cậu biết gã là người như thế nào nhưng vẫn thích gã... "
Cố Tu Ý triệt để câm nín, Dư Gia Húc hoàn toàn nói đúng, việc Dư Gia Húc ngày ngày bị bắt nạt thì hắn đáng lẽ ra có thể giúp đỡ y một chút gì đó nhưng hắn chưa từng làm, sau đó còn hèn hạ lấy y ra làm bia đỡ đạn cho vụ cái áo.
Ngay cả tư cách xin lỗi Dư Gia Húc, hắn cũng không có, chỉ đành đứng nhìn bóng lưng chật vật của y rời đi.
Dư Gia Húc tay cầm đôi giày rách, chật vật trở về ngôi nhà của mình.
Ba mẹ vừa nhìn thấy y bước vào nhà liền bực mình quát lên " Mày đi chơi ở đâu mà giờ này mới về?! Quần áo chất đống còn chưa giặt kia kìa! "
Dư Gia Húc cầm đôi giày rách muốn bỏ lên kệ lại phát hiện một đôi giày màu đỏ xinh đẹp mới tinh của bé gái, đôi giày rách đang cầm trên tay của y thay đổi vị trí thành nằm dưới dất.
Bình luận