Chap 22: Kết thúc
Tề Quân bị sợ hãi bủa vây, gã chật vật đứng dậy đi ra ngoài để đến phòng làm việc của Tề Chính Huân, gã phải nói cho cha gã biết người họ Cố kia chính là ai. Tuy gã không biết rốt cuộc Cố Tu Ý có ý đồ gì khi giúp đỡ cha gã nắm trong tay tấc đất tấc vàng đó nhưng gã chắc chắn rằng đấy không thể là điều gì tốt đẹp.
Chỉ cần dựa vào việc bắt cóc, hiếp dâm gã vì mục đích trả thù thì cũng đủ hiểu rồi!
Gã phải nhanh chóng nói rõ...
Tề Quân đẩy mở cửa phòng làm việc xông vào thì lặp tức nghe được cha gã đang không ngừng hung dữ mắng vào điện thoại và điên cuồng đập phá đồ đạc, bao nhiêu món đồ trang trí xa xỉ trong phòng đều bị ném cho vỡ nát, ngay cả bức ảnh gia đình chụp gã và mẹ cũng rơi xuống sàn nứt vỡ hoàn toàn.
Gã thấy vậy nên hớt hãi lao tới muốn cầm lấy bức ảnh thì trên đầu đã bị một cái bình hoa ném trúng gây đổ máu, Tề Chính Huân dường như phát điên tới mức không hề để ý đến việc gã đột nhiên xuất hiện, ông ta đang hét lớn vào điện thoại " Tôi cần phải nói chuyện với Cố tổng! Nối máy ngay! " chờ một chút vì có lẽ trợ lý đang chuyển máy, sau đó máy nối thành công, Tề Chính Huân nghe thấy trả lời của Cố Tu Ý liền trợn mắt há hốc mồm.
" Cái gì...? Rút vốn đầu tư...? Cậu nói gì vậy...Số tiền để xây dựng toà nhà phức hợp ấy ngốn rất nhiều, bây giờ kêu rút là có thể rút được sao?! Cậu biết con mẹ nó điều này là không có khả năng không? Chẳng khác nào biến tôi thành kẻ thiếu nợ mà khoản nợ này còn to khủng khiếp?! Này...chết tiệt! Tôi muốn gặp trực tiếp cậu! Nói cái quái gì đấy?! Quà gì nữa? " Tề Chính Huân thở hồng hộc ngồi phịch xuống ghế xoay sau bàn làm việc, mặt ông ta đỏ bừng do tuổi tác đã cao mà còn tức giận quá đà, đầu dây bên kia sau khi nói những điều khó hiểu thì tự kết thúc.
Tề Quân lúc này mới ở một bên ôm cái đầu đầy máu chống bàn bò dậy, hai tay gã chống bàn, gấp gáp hỏi " Ông thật sự không nhớ Cố Tu Ý là ai? Nó chính là thằng nhóc năm xưa tôi bắt nạt đấy...?"
Tề Chính Huân lúc bấy giờ mới nhận ra Tề Quân ở trong phòng, nhưng hiện tại ông ta đã bị phẫn nộ che mờ mắt, nào đâu thèm nghe lời nói của Tề Quân, thế là ông ta thở hồng hộc chỉ tay ra phía cửa đuổi cổ gã " Cút ra ngoài! "
Tề Quân không cam tâm, gã gầm lên " Cố tổng mà ông biết chính là Cố Tu Ý! Tên mà tôi từng bắt nạt ở trường nên ông không được dính dáng đến thằng đó! Bởi vì nó bị điên! Nó chắc chắn vì muốn trả thù tôi nên mới giúp đỡ ông! "
Vẫn không đoái hoài đến lời nói của gã, Tề Chính Huân vẫn tiếp tục gọi cho trợ lý, công ty và Cố Tu Ý nhưng tất cả đều từ chối nhận cuộc gọi. Thế là Tề Chính Huân định trực tiếp đến thẳng công ty hắn thì lại bất ngờ xảy ra biến chuyển khiến cả ông ta cùng Tề Quân đều hoang mang. Vì ngay sau đó Tề Chính Huân đã nhận được cuộc gọi triệu tập khẩn cấp từ sở cảnh sát, cáo buộc ông ta với tội danh tham nhũng. Tề Quân nghe mà hoảng sợ vì mọi thứ diễn ra quá nhanh, gã trở tay không kịp chứ càng đừng nói đến các thành viên khác của Tề gia. Tề Chính Huân mới đầu còn không tính đi nhưng đám cảnh sát dường như đã trực chờ sẵn, trực tiếp xông vào nhà chính dưới sự tán loạn của tất cả người làm, gô cổ ông ta đi.
Bình luận