Chap 21: 21
Trước một ngày so với lịch trình công tác, Dư Gia Húc đã cố gắng sắp xếp để trở về sớm một ngày, vì thế những vị giáo sư đều tiếc nuối mà níu kéo y ở lại nhưng y chỉ có thể từ chối bọn họ và sửa soạn đồ ra sân bay. Khi ra sân bay lại vô tình chạm mặt đám người Bạch Chu Sâm, chỉ có anh ta, Bạch Tố Lam, cặp cháu trai sinh đôi và một người đàn ông đạo mạo hôm đó, người mà lúc nào cũng lẽo đẽo sau mông Bạch Tố Lam. Dư Gia Húc vừa nhìn đã thấy kỳ quái nhưng y không có trực tiếp nói thẳng mà chỉ nói bâng quơ với Bạch Chu Sâm như sau " Nhìn cứ như anh là hướng dẫn viên du lịch cho gia đình bốn người bọn họ ấy. "
Bạch Tố Lam là mẹ, người đàn ông tinh anh kia là cha cùng với hai cậu con trai...ha ha.
Bạch Chu Sâm không tức giận khi bị nói như vậy, trái lại anh còn đưa tay lên che miệng cười " Thật ra em nói đúng đấy. "
" Thế còn anh thì sao? Năm nay dự bữa tiệc thường niên có kiếm được con mồi nào không? " Dư Gia Húc nhìn đồng hồ, cách giờ bay còn tận hai tiếng nên liền cùng Bạch Chu Sâm đi tản bộ xung quanh.
Tuy y hỏi vậy là hỏi cho vui thôi bởi vì y chưa từng tham gia loại bữa tiệc này những năm trước cho đến tận năm nay. Thay vì đến để tham dự thì y đến để trả thù, đó là mục đích của y. Còn Bạch Chu Sâm thì sao? Ngoài kết nối, giao lưu với giới tinh anh thì anh còn có mục đích gì nữa? Nếu xét theo tính cách của Bạch Chu Sâm thì chắc chắn anh ta sẽ nhân cơ hội đặt tầm ngắm lên con mồi mình thích.
Bạch Chu Sâm nghe vậy thì giả bộ nghiền ngẫm suy nghĩ rồi đáp " Ồ, cũng có. Nhưng rất khác so với sở thích của tôi. "
Dư Gia Húc lặp tức cười nhạt hỏi " Thế anh thích kiểu người gì? "
" Tôi thích kiểu người gì ấy hả... " Anh cúi người đem môi kề bên tai y và nói tiếp " Tôi thích kiểu người như em. "
" ... "
Một cú đấm vụt tới rơi vào mặt Bạch Chu Sâm khiến cho những người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía bọn họ xì xào bàn tán.
Bạch Chu Sâm ôm cái mũi cao đẹp bị đấm hơi đỏ lên lùi ra sau, vẻ mặt anh không tỏ ra đau đớn vì thật chất Dư Gia Húc đấm như mèo quào không có tí sức mạnh nào cả, mở miệng trêu chọc " Lại xù lông. "
Dư Gia Húc đẩy mắt kính trên sóng mũi, bình tĩnh đáp " Anh mà làm mấy trò đó nữa thì chấp nhận bị đấm tiếp đi. "
Thế là Bạch Chu Sâm đành đưa tay đầu hàng, anh không làm mấy hành động ve vãn trêu chọc y nữa. Sau đó anh ghé vào cửa hàng mua cho Dư Gia Húc một ly cà phê, y liền không từ chối mà nhận lấy.
Bọn họ di chuyển đến một góc vắng người một chút để thoải mái nói chuyện.
" Về Tề Quân, em tính làm thế nào nữa? Tu Ý tuy là trả thù gã nhưng tôi chắc chắn rằng cậu ấy rất yêu thích Tề Quân, cho dù bị Tề Quân dẫm đạp dưới chân đi nữa thì vẫn thích gã. Thế còn em thì sao? Chẳng lẽ muốn trả thù gã cả đời? "
Đúng như Bạch Chu Sâm nói, cho dù y nhiều lần nhắc nhở Cố Tu Ý về tình cảm đối với Tề Quân và hắn cũng chấp nhận rồi cố gắng ngăn chặn tình cảm của bản thân nhưng sự thật là y từng nhìn thấy Cố Tu Ý đối xử, chăm sóc Tề Quân không khác gì với người yêu. Có lẽ trong lòng Cố Tu Ý, tình cảm đối với Tề Quân là tồn tại không thể xoá nhoà.
Bình luận