Chap 2: 2
Tề Quân mơ màng mở mắt tỉnh lại, gã phát hiện lần này mình đang nằm trong phòng ngủ, căn phòng này được bài trí đơn giản và nhạt nhẽo. Nói là phòng ngủ nhưng thật chất chỉ có một cái giường, một bộ bàn ghế và nhà vệ sinh. Nhìn sơ qua còn tưởng đây là nhà tù.
Nhưng nghĩ lại thì đúng là so với nhà tù không có gì khác nhau, thậm chí còn tệ hơn là căn phòng này đến cả một ô cửa sổ cũng không có.
Tề Quân chán ghét quan sát căn phòng tồi tàn này, đây là lần đầu tiên trong đời gã phải ở trong một môi trường tồi tệ khủng khiếp như vậy. Từ bé đến lớn Tề Quân chỉ sống trong nhung lựa, ăn ngon mặc đẹp chứ có khi nào bị chịu khổ đâu.
Thế là trong lòng gã lại nảy lên sự khinh thường đối với Cố Tu Ý, lúc trước nghèo bây giờ cũng là một thằng đỗ nghèo khỉ.
Rũ bỏ đống suy nghĩ hỗn tạp sang một bên, Tề Quân bước đến cái cửa duy nhất của căn phòng, nhưng tiếc là nó lại bị đóng chặt. Gã liền nâng chân lên đá liên tiếp vào cánh cửa chỉ là không phá được.
Chợt cái ghế gỗ lọt vào tầm mắt của Tề Quân, gã chạy lại xách lấy cái ghế nép ở một bên cửa chờ sẵn, trong lúc chờ sẵn còn cố ý đập cửa để gây chú ý cho Cố Tu Ý.
Khoảng năm phút sau, Tề Quân nghe thấy tiếng chìa khoá tra vào ổ ở bên ngoài cùng với sự chuyển động của tay nắm cửa. Gã nín thở, bàn tay nắm chặt cái ghế trong tay chờ đợi Cố Tu Ý bước vào.
' Rầm '
Trời đất xoay chuyển, cú giật điện tê dại quen thuộc lan ra toàn thân bị Cố Tu Ý ấn giữ dưới sàn, sau đó cổ đau đớn, là Cố Tu Ý bóp cổ gã.
" Mẹ nó buông tao ra! Khặc... " Cổ bị bóp chặt nên gã bị nghẹt thở, mặt mũi tái mét, nước dãi không khống chế được chảy ra. Hai tay liên tục cào cấu vào làn da trắng nõn của Cố Tu Ý hòng muốn hắn thả ra. Nhưng mà Cố Tu Ý vẫn bóp cổ gã như cố ý muốn giết chết gã luôn vậy, sau đó Tề Quân không chịu nỗi nữa hai mắt trợn trắng, cơ thể bất động thì Cố Tu Ý mới thả lỏng tay.
Nào ngờ tay hắn vừa thả lỏng thì Tề Quân tưởng chừng như đã ngất xỉu bất ngờ đứng dậy cầm cái ghế gỗ đập mạnh vào người Cố Tu Ý, thành công làm hắn choáng váng ngã ra phía sau ôm cái đầu bị đánh tét, máu phun tùm lum.
Tề Quân cười lạnh xong đi tới ác ý đá vài phát vào người Cố Tu Ý cho hả giận rồi mới mở cửa chạy ra ngoài, khi ra ngoài lại phát hiện là một căn phòng khách chứa đầy thùng carton lớn có nhỏ có cùng một chiếc sofa cũ.
Càng đáng sợ hơn là trên chiếc sofa thế nhưng có người đang ngồi, bước chân Tề Quân khựng lại, gã hoang mang quan sát một kẻ khác mà mình không biết đang ngồi trên ghế sofa.
Trong đầu Tề Quân phát ra tiếng còi báo động rằng thằng khốn Cố Tu Ý có đồng loã.
Người ngồi trên ghế sofa bình tĩnh đứng dậy, y lấy một cây súng ngắn ra chỉa thẳng vào đầu Tề Quân, gã liền vội vàng đưa hai tay ra sau đầu, trong phút chốc thấy nòng súng đen ngòm thì gã còn tưởng tượng đến cái chết của bản thân. Bị viên đạn xuyên qua đầu, não văng tung toé lên tường.
Bình luận