Chap 16: 16
Sau khi dự hội thảo xong, Dư Gia Húc xuống khỏi sân khấu. Vừa bước xuống đã thấy một người đàn ông mặc âu phục màu đen đi đến, người đó không phải kẻ nào xa lạ, anh ta chính là 'chủ nhân' của Cố Tu Ý, Bạch Chu Sâm.
Từ lúc diễn ra buổi hội thảo thì Dư Gia Húc đã phát giác Bạch Chu Sâm tham dự ở bên dưới, trước đó y đã xem qua danh sách khách mời, tuyệt nhiên không hề có tên Bạch Chu Sâm. Thế nhưng hiện tại anh ta lại tham dự một cách vô tư, có lẽ là lại nhờ mối quan hệ đặc biệt.
Bạch Chu Sâm đi đến bên người y, sau đó vươn tay nắm lấy cằm y vuốt ve như đang gãi cổ lấy lòng một con mèo " Khi nãy em đẹp lắm, tôi rất thích phong thái thuyết trình của em. "
Dư Gia Húc cười lạnh hất tay anh ra " Đừng nói xàm, tại sao anh lại ở đây? "
Bạch Chu Sâm thu lại cánh tay bị hất đau, anh giả bộ ôm ngực đầy tủi thân nói " Đến chơi với em không được sao? "
" Không. " Dư Gia Húc ngắn gọn đáp.
Thế là Bạch Chu Sâm đành nói thật " Tôi đưa mấy đứa oắt con nhà mình đi du lịch ấy mà, biết hôm nay em tham gia hội thảo nên tôi liền ghé qua xem. "
" Cặp sinh đôi? " Dư Gia Húc bỏ ngoài tai câu sau của anh và nhàn nhạt hỏi, đoán đám oắt con trong miệng Bạch Chu Sâm chính là hai đứa con trai sinh đôi của anh trai anh.
Bạch Chu Sâm gật đầu " Ừm, tụi nó hành người chú là tôi quá. Em thấy thương tôi không? "
Dư Gia Húc lườm nguýt anh một cái rồi ấn ấn thái dương của mình " Nếu không có gì thì tôi trở về khách sạn nghỉ ngơi đây. "
Nghe vậy, Bạch Chu Sâm liền chặn ngang người y " Thật sự là vẫn không muốn hẹn hò với tôi sao? "
Từ cái lần đầu tiên Cố Tu Ý dắt Dư Gia Húc đến Bạch gia là anh đã nhắm y rồi, ấy vậy mà y lúc nào cũng tránh anh như tránh tà.
Dư Gia Húc mỉm cười " Vậy anh có chấp nhận nằm dưới không? "
Đó là lý do muôn thuở, mỗi lần Bạch Chu Sâm đòi hẹn hò với y thì y luôn luôn hỏi như vậy.
Chỉ là nhìn Dư Gia Húc không có chỗ nào giống 1 cả, ban đầu Bạch Chu Sâm còn nghĩ y nói đùa, nhưng sau khi biết y là đồng loã với Cố Tu Ý liền hiểu ra vấn đề, đừng chỉ nên nhìn vẻ ngoài.
Bạch Chu Sâm thở dài, gương mặt tinh xảo buồn rười rượi " Điều đó không có khả năng, chẳng lẽ em không nằm dưới được sao? "
Dư Gia Húc hừ lạnh " Tôi đi đây. " nói xong lặp tức dứt khoát xoay người đi hướng về cửa chính của đại sảnh, bên ngoài cửa là chiếc taxi cùng với nữ thư ký đã chờ sẵn từ nãy giờ.
Bạch Chu Sâm liền bám theo, anh vừa bước nhanh tới vừa nói " Những kẻ đó cũng đang đi chơi ở đây. "
Thấy Dư Gia Húc sững người đứng bất động quay lưng về phía mình, anh lặp tức nói tiếp " Đêm nay bọn họ mở tiệc, tôi cũng tham gia. Em có muốn đến không? "
Đôi vai mảnh khảnh của Dư Gia Húc khẽ run lên, sau đó y nghiêng đầu đẩy kính mắt trên sóng mũi, đáp " Nghe được đấy. "
Bình luận