Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 15: 15

Dư Gia Húc ngồi ở quán cà phê dưới đại sảnh khách sạn, trên tay cầm một cái tablet, y mệt mỏi ấn ấn thái dương và hỏi người trên màn hình tablet " Không ngờ cậu lại bất cẩn như vậy. "

Một nữ phục vụ xinh đẹp người Thái Lan bưng điểm tâm cùng cà phê đến cho y, y liền phải phép gật đầu với cô xem như cảm ơn. Còn nữ phục vụ thì nói một câu tiếng Anh ' chúc ngon miệng ' xong rồi lặp tức rời đi.

Bên kia màn hình, có thể thấy Cố Tu Ý quần áo, đầu tóc chỉnh tề nhưng lạ ở chỗ là trên mặt hắn vấy đầy vệt máu khô, cứ như hắn vừa thoát khỏi một cuộc chiến vậy. Mà thật ra nói cuộc chiến cũng không đúng, bởi vì chỉ có mỗi hắn đánh người thôi.

Cố Tu Ý mỉm cười hiền lành như hắn chưa từng đánh ai cả " Nếu không phải tôi vô tình check camera thì có lẽ Tề Quân đã thoát được. "

Sau khi xỏ khuyên cho Tề Quân xong thì mẹ hắn gọi về nhà để cùng chúc mừng sinh nhật, thế nên hắn buộc phải tạm thời rời đi. Nào ngờ trong lúc buồn chán check camera thì lại thấy có kẻ lạ mặt đi loanh quanh ở căn hộ giam cầm Tề Quân, thế là hắn lặp tức phóng như điên tới đó. Đến nơi thì gặp phải cảnh tượng hết sức gai mắt.

Dư Gia Húc cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm và không vui thở dài " Thế mà cậu vẫn nhởn nhơ được à? "

" Xin lỗi, tôi sẽ giải quyết. " Môi của Cố Tu Ý vẫn giữ độ cong như cũ.

Không rõ hai từ 'giải quyết' trong miệng hắn là thực hư ra sao, nhưng Dư Gia Húc vẫn buộc miệng nhắc nhở " Không cần giết kẻ đó, tôi biết thế lực phía sau cậu có thể xử lý nhanh gọn lẹ không hề để lại bất cứ điều gì khả nghi nhưng mục đích của chúng ta là trả thù Tề Quân và những kẻ hùa theo gã. "

Y nói xong thì thấy Cố Tu Ý gật đầu cùng với lời đáp " Tôi sao có thể để kẻ đó chết dễ dàng như vậy? Dù sao ông ta cũng nhìn thấy hết rồi mà. "

Biết để một kẻ đã nhìn thấy bí mật của bọn họ sống là một điều bất khả thi, nhưng Dư Gia Húc không muốn giết người, y không muốn tay mình nhuốm máu. Chi bằng có thể dùng cách khác để khống chế ông ta là được.

Dư Gia Húc không cho rằng Cố Tu Ý sẽ làm điều không theo kế hoạch, y thoáng yên tâm, sau đó y đưa tay lên nhìn đồng hồ rồi gằn giọng " Sắp đến giờ rồi, tôi phải đến buổi hội thảo. " y dừng lại một lúc và nói tiếp " Tôi sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để trở về, có thể sớm hơn một ngày so với lịch trình. "

Dứt lời, Dư Gia Húc ngắt cuộc gọi, đưa tablet cho thư ký và bọn họ rời khỏi khách sạn.

Cố Tu Ý nhìn cuộc gọi đã tắt mất, hắn đứng dậy khỏi giường, trên người lại thay thành cái tạp dề như cũ, phía dưới chỉ mặc mỗi quần lót. Hắn đi lục lọi trong đống thùng carton lấy ra một cái roi da có chiều dài 40cm màu đen cùng với bóng khoá hàm.

Mang chúng đến bên người Tề Quân, đeo bóng khoá hàm và trói cả người gã lại bằng dây thừng. Sau đó là đến lượt tên ăn trộm xấu số, hắn không trói ông ta lại mà chỉ nhét cái roi da vào bàn tay đang buông lỏng của ông ta. Hắn không trói người này vì trước đó hắn đã đập trẹo hai chân rồi, nên không phải lo lắng ông ta chạy trốn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...