Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 12: 12

Cố Tu Ý ôm đầu gối ngồi dựa lưng vào cửa phòng ngủ, đầu hắn rũ xuống, mái tóc dài bẩn thỉu đã hơn một tuần không được gội nên trông bết dính kinh khủng, thậm chí là làn da trắng nõn mềm mịn bình thường của hắn cũng bị cào cấu cho ửng đỏ gai mắt.

Phía sau cánh cửa chính là phòng khách, nơi mà cặp vợ chồng từng vui vẻ nồng thắm, lúc này lại cãi nhau ầm trời không ai nhường ai.

" Thằng bé không có bệnh! Anh đừng có mà nói chuyện điên khùng! " Mẹ Cố cầm bình hoa trên bàn trà ném vào người cha Cố tạo ra âm thanh loảng xoảng chói tai.

Ngay sau đó cha Cố cũng hất hết bộ ấm trà mà bà cụ trong nhà từng rất yêu thích xuống sàn vỡ tan tành, ông rống giận " Như này mà bảo không có bệnh?! Nó thích đàn ông! Tâm lý chắc chắn có vấn đề! "

Mẹ Cố cũng không vừa, bình thường ở bên ngoài bà rất đoan trang vì tính chất công việc nhưng một khi đã đụng chuyện liền trực tiếp hoá thân thành hổ cái, bà giáng cho cha Cố một cái tát " Con tôi không có vấn đề gì hết! Ngừng nói bậy đi! "

Lần đầu cha Cố bị mẹ Cố đánh mạnh tay vậy, trong lòng vừa uất ức vừa giận dữ, lòng tự trọng bị đá xuống vực, ông vùng lên đẩy mẹ Cố ngã ra sofa rồi chỉ vào phòng Cố Tu Ý " Là con bà chứ không phải con tôi sao? Nhưng bà còn chưa hiểu rõ vấn đề à? Rằng nó thích đàn ông! Điều này là trái với luân thường đạo lý! "

" Thích đàn ông thì sao? Ông đang sống ở thời đại nào rồi hả...? Thích người cùng giới thì đã sao chứ! " Mẹ Cố tức đến phát khóc, bà nhìn người đàn ông của mình, người này từng là một người rất biết thấu hiểu, nào đâu có như vậy!

Cha Cố ảo não ôm đầu, sau đó ông vớ lấy áo khoác chật vật chạy ra ngoài như đang bỏ trốn khỏi hiện thực.

Nhất thời, căn phòng từng ấm cúng náo nhiệt nay lại bừa bộn và vỡ nát lộn xộn, mẹ Cố nhìn lướt qua di ảnh của bà cụ, sau đó bà đứng dậy đi đến cửa phòng Cố Tu Ý.

Mẹ Cố áp người vào cánh cửa, chậm rãi ngồi xuống.

Bà nói " Tiểu Ý, con ra ngoài có được không...? "

Bên kia cánh cửa im lặng.

Mẹ Cố liền nói tiếp " Thời đại của cha mẹ...tình yêu đồng tính bị cấm đoán rất ác liệt, nhưng thời thế đã thay đổi rồi. Nếu con có yêu một cậu con trai, mẹ cũng sẽ không ngăn cản. "

Tưởng chừng như Cố Tu Ý sẽ giữ im lặng lần nữa, thế nhưng hắn lại đột nhiên trả lời, giọng nói hắn khản đặc, câu đầu tiên mà hắn nói chính là " Mẹ, con xin lỗi. "

Xin lỗi vì con đã phá vỡ giây phúc bình yên của gia đình mình.

Mẹ Cố vội đáp " Không phải lỗi của con! Tình yêu không hề có lỗi! "

Nếu tình yêu không có lỗi, vậy thì lỗi từ đâu mà đến?

Sợ hắn nghĩ quẩn, nên mẹ Cố nhanh chóng tiếp lời " Cậu trai ấy...Ngày nào đó con dẫn cậu ấy về nhà mình chơi có được không? "

Bên kia lại im lặng một lúc lâu, sau đó khoảng hai phút, Cố Tu Ý mới nhỏ giọng trả lời " Mẹ, mẹ không cần phải cố gắng an ủi con đâu. Bởi vì con sẽ không bao giờ... " yêu cậu ta nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...